Chương 77: Giấy và bút trên bàn học
Cách làm của tài xế xe taxi khiến Trần Ca sinh ra một loại cảm giác bất an, bọn họ có thể được xem như là những người quen thuộc với thành phố này nhất, và họ biết tất cả những địa điểm không thể đi đến ở nơi này.
“Có phải người tài xế đó đã hiểu lầm gì mình rồi đúng không?”
Tấm đệm ngồi mát bị ném vào trong bùn, nhanh chóng bị cơn mưa làm cho ướt nhẹp.
Khi đọc truyền thuyết thần bí của Trường Trung học Mộ Dương được đăng trên diễn đàn trường thì Trần Ca vẫn cảm thấy nó không quá kinh khủng, nhưng khi vừa nhìn thấy hành động kỳ lạ của tài xế thì anh bắt đầu cảm thấy sợ hãi và hơi lung lay.
“Yêu cầu của nhiệm vụ tập luyện lần này là chỉ cần mình còn sống, điều này cho thấy từ quan điểm của điện thoại màu đen, việc sống sót đã trở thành một loại thử thách.”
Trong nháy mắt xe taxi đã biến mất ở cuối đường, Trần Ca mặc áo mưa đứng một mình giữa bãi đất hoang, cảm giác như cả thế giới này chỉ còn lại có mình anh vậy.
Mưa càng ngày càng nặng hạt hơn, Trần Ca kéo mũ áo mưa xuống, lấy đèn pin ra, đi dọc theo đường đất tiến về phía trước.
Mây đen rợp trời, tia sáng không thể xuyên qua được lớp mây dày, Trần Ca đi bộ tới gần những tòa nhà mới phát hiện ra những ngôi nhà này đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Xích sắt quấn trên cửa phòng đã bị rỉ sét hết, cửa sổ thủy tinh đã vỡ từ lâu, theo chỗ hổng nhìn vào bên trong thì thấy trong nhà đang chất đống đồ đạc cùng rác thải, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một vài con côn trùng không biết tên đang bay lượn trong đó.
“Một người sống cũng không có, chỗ này quái dị như vậy sao?”
Trước khi tới đây anh đã hỏi qua cô của Phạm Úc, cũng coi như là có hiểu biết sơ sơ về Trường Trung học Mộ Dương này.
Tìm không được người để hỏi đường nên anh chỉ có thể dựa vào trí nhớ còn sót lại đi về phía xa xôi và hẻo lánh hơn để tìm kiếm thêm.
Mưa, đường đi lầy lội, hai bên đường đều mọc đầy những cây cối có hình thù kỳ quái, có thể là bởi vì quá lâu không có ai xử lý mà có một số cây đã mọc lan ra tận ngoài đường đi.
“Địa điểm cũ của Trường Trung học Mộ Dương này là một nhà hỏa táng, mặc dù nơi này không sạch sẽ cho lắm nhưng cũng phải có một lối đi cho các phương tiện ra vào chứ, con đường này càng đi càng hẹp, xe cộ rất khó đi lại, có phải là mình đã đến nhầm chỗ rồi không?”
Mưa rơi không ngớt, tốc độ tiến lên của Trần Ca càng ngày càng chậm: “Nếu như lạc đường thì không tốt chút nào, đi đến đầu con đường này mà cũng không nhìn thấy Trường Trung học Mộ Dương thì mình sẽ đi đường cũ quay về, từ bỏ nhiệm vụ lần này.”
Sau khi đi bộ suốt 30 phút, cuối cùng anh cũng nhìn thấy một số biển báo bị lật đổ và hàng rào gỗ chắn ngang ở cuối con đường đất.
“Rêu xanh phủ kín một bên, xem ra giống như là bị ngăn mấy năm trước rồi.” Trần Ca dựng biển báo lên, chữ viết trên đó đã bị mờ nhìn cũng không rõ nữa, anh đội mưa lôi đèn pin ra chiếu sáng: “Vì sao chỉ có một bên bị mọc rêu thôi nhỉ, bên còn lại cũng đâu có được chôn sâu dưới đất đâu? Là vì ánh mặt trời chiếu vào, hay là có người ở gần đây, họ đã di chuyển biển báo cùng hàng rào ở đây sao?”
Anh dừng bước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền