Chương 90: Oán niệm quấn quanh bút bi
Cô của Phạm Úc cũng nhìn thấy cảnh tượng trong phòng học, những đứa bé mặc đồng phục cúi thấp đầu ngồi bên cạnh bàn, vô cùng giống với học sinh trong tấm ảnh mà anh trai cô mang về kia.
Cô ngã trên nền đất, giữ nguyên một biểu cảm kinh ngạc sợ hãi, tay chân không nghe sai bảo, nửa ngày trời không bò lên nổi.
“Đừng nói chuyện!”
Trần Ca bước nhanh tới trước mặt cô Phạm Úc, nắm chặt cánh tay cô, kéo cô chạy về phía ngoài hành lang!
Truyền thuyết đó là thật, không cần biết những học sinh kia chết vì nguyên do gì, cuối cùng bọn họ cũng vẫn quay về ngôi trường này.
“Cậu cũng nhìn thấy rồi! Có đúng không?”
Nhìn thấy trong ảnh và tự mình trải nghiệm là hai loại cảm giác hoàn toàn khác nhau, hai mắt cô Phạm Úc lồi ra, dường như sắp hết hơi tới nơi, giọng nói liên tục đứt quãng.
“Đi ra ngoài trước đã.” Trần Ca kéo theo cô của Phạm Úc chạy tới hành lang, lúc rời đi, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua phòng học kia một lần nữa, cửa sổ đã được đóng chặt, bên trong là một màu tối đen.
“Mình vào trường học lâu như vậy rồi vẫn không bị bọn chúng chủ động tấn công, xem ra thứ bị mắc kẹt trong ngôi trường này không phải là ác linh.” Trần Ca nghĩ như vậy cũng là có căn cứ nhất định, cô bé bị cha Phạm Úc bức đến điên đã tự sát ở căn phòng học cuối cùng, chính là những linh hồn trong phòng học này đã đứng ra bảo vệ cô ấy, dường như kẻ cảnh cáo cha của Phạm Úc lúc trước cũng là những linh hồn ở đây, bọn họ đang cố gắng bảo vệ những học sinh trong trường học, nhưng phương pháp không đúng lắm.
Trần Ca đỡ cô Phạm Úc đến cửa chính của Trường Trung học Mộ Dương, nấp vào sau cổng nát của trường để trú mưa.
Đã qua 12 giờ đêm, anh không dám tiếp tục ở lại trong ba tòa nhà của trường học, lại thêm sự tồn tại của cô Phạm Úc ngay bên cạnh làm anh không thể không cẩn thận.
Mưa cũng ngớt dần, hơn 1 giờ sáng, bên ngoài Trường Trung học Mộ Dương có ánh sáng xuất hiện, nhìn thấy cảnh này, Trần Ca lập tức bật đèn pin và hét to.
Bụi cây bị đẩy ra, một nhóm người mặc áo mưa bước tới.
“Ở đây! Kẻ tình nghi đã bị khống chế rồi!” Giọng nói của Trần Ca vốn rất to, nhưng khi nhìn thấy mặt của người đi đầu, anh bỗng cảm thấy chột dạ.
“Sao lại là cậu nữa?” Đội trưởng Lý một mình dẫn đầu, lúc đi tới cổng trường học nhìn thấy Trần Ca, sắc mặt thoáng run rẩy: “Trong suốt ba mươi lăm năm kể từ khi đồn cảnh sát Tây Thành được thành lập, đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện trong một tuần có người báo cảnh sát khẩn cấp ba lần liên tục, lại còn là do cùng một người báo. Cậu có biết không? Người ở trung tâm báo cảnh sát đều thấy giọng nói của cậu hơi quen tai rồi đấy.”
Trần Ca bị đội trưởng Lý nói đến á khẩu, anh cũng cảm thấy hơi xấu hổ, vội vàng dìu cô Phạm Úc dậy, đi tới chỗ đội trưởng Lý.
Đội trưởng Lý gọi những người ở sau ra phá cổng trường rồi đi vào trong: “Cô ta là người bị hại?”
“Không, người phụ nữ này là một trong những hung thủ.” Trần Ca giao cô của Phạm Úc cho cảnh sát bên cạnh.
“Một trong số những hung thủ?” Đội trưởng Lý bật đèn pin ba lần, ra tín hiệu bảo mọi người xung quanh cảnh giác: “Hung thủ còn lại vẫn trốn trong ngôi trường này à?”
“Hung thủ còn lại đã chết rồi.” Trần Ca cố gắng dùng khả năng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền