Chương 93: Hai mươi bốn cái tên
Không cần biết cô của Phạm Úc đã từng làm sai chuyện gì, ít nhất vào lúc này, cô đang muốn tốt cho Phạm Úc.
“Tôi sẽ cố hết sức trông nom đứa bé đó giúp cô.” Trần Ca không do dự mà trực tiếp đồng ý, Phạm Úc là người vô tội nhất trong tất cả những người liên quan đến vụ án giấu xác.
“Thật ra cô không cần phải lo lắng về vấn đề này.” Cảnh sát sau bàn thẩm vấn đến gần: “Chúng tôi có thể giúp cô liên hệ với trại trẻ mồ côi để được hỗ trợ, miễn là cô có thái độ nhận tội tốt, không chừng sau này cô còn có thể gặp con cô.”
“Con tôi sao?” Cô của Phạm Úc nhìn người cảnh sát đó, biểu cảm đờ đẫn của cô dần thay đổi, cô nhoẻn miệng nhìn vai người cảnh sát đó, không biết vì sao lộ ra nụ cười: “Được, tôi sẽ nói toàn bộ những gì tôi biết cho ông.”
Cảnh sát tiến hành quá trình thẩm vấn như bình thường, Trần Ca cảm thấy việc anh ở lại đây cũng không thích hợp, vì vậy anh chủ động yêu cầu rời đi.
Ra khỏi Chi cục Thành phố, anh bắt taxi đến nơi ở của Phạm Úc.
Việc này nhìn có vẻ như đã kết thúc nhưng trên thực tế vẫn còn một vấn đề lớn nhất chưa được giải quyết, chỉ có Trần Ca biết vấn đề này, mà đáp án của vấn đề này chỉ có Phạm Úc mới có thể trả lời.
Bầu trời trong xanh, mặt trời đang mọc từ phía đường chân trời nhưng ánh sáng mặt trời ấm áp dường như không chiếu vào nổi các con hẻm phức tạp.
Trần Ca xuống xe, dựa vào tuyến đường trong trí nhớ để đi vào nơi sâu nhất trong con hẻm nhỏ.
Anh tìm thấy nơi mà cô Phạm Úc thuê, vội vã lên tầng hai gõ cửa, gõ liên tục mấy phút, âm thanh của vòng lò xo hãm chuyển động bên trong cánh cửa sắt vang lên, cửa nhà hé mở một khe nhỏ.
Trần Ca mở cửa căn nhà cho thuê, điều khiến anh ngạc nhiên là trong nhà không một bóng người, anh đứng ở cửa rất lâu, ánh nắng mặt trời chiếu lên người anh cũng không cảm thấy ấm áp hơn.
“Phạm Úc?” Trần Ca bước vào trong nhà, cảm thấy còn lạnh hơn một chút.
Không có ai trong phòng khách hay nhà bếp, Trần Ca nhẹ nhàng đi về phía phòng ngủ.
Anh thử đẩy cửa, giống như lần đầu tiên anh bước vào phòng của Phạm Úc, cánh cửa không được khóa, dễ dàng bị mở ra.
Rèm cửa sổ dày chặn tất cả ánh sáng, trong phòng không mở đèn, có hơi u ám, mấy cục giấy bị ném lăn lóc trên mặt đất.
Trần Ca nhặt đại một cục giấy lên, hình ảnh trên đó vẫn là một căn phòng màu đen đầy những con người tí hon màu đỏ như cũ.
“Tại sao lại phải vứt toàn bộ những bức tranh này? Không hài lòng với những bức tranh này sao?” Trần Ca cầm bức tranh trên tay và nhìn về phía bàn đọc sách, Phạm Úc đang ngồi trước bàn, quay lưng lại với anh như thể đang ngẩn người.
Trần Ca cẩn thận tránh những bức tranh trên mặt đất, đi đến gần thì thấy trên bàn có duy nhất một bức tranh không bị vứt đi.
Trên tờ giấy vẽ màu trắng, một căn phòng được vẽ bằng những đường viền màu đen và một người tí hon màu đen đứng lẻ loi trong đó.
“Mấy người tí hon màu đỏ kia đâu rồi?”
Trần Ca không trông chờ Phạm Úc sẽ trả lời nhưng ai ngờ Phạm Úc lại quay đầu lại nhìn anh một cái rồi nhẹ nhàng nói: “Chúng nó đã có một nơi ở mới rồi.”
“Dọn đi rồi sao?” Trần Ca liên tưởng đến hai mươi bốn bộ đồng phục học sinh xuất hiện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền