Chương 103: Quét sạch mâm quả, Trần Trường Sinh: Ta vừa ý ngươi!
Tiến vào sâu trong Côn Luân Thánh Địa, Trần Trường Sinh đã nhìn thấy địa điểm tổ chức thiên kiêu đại hội.
Cách đó không xa, cung điện nguy nga san sát, lầu các ẩn hiện trong làn sương mù lãng đãng, tiên hạc vút cao, Loan Điểu bay múa. Cảnh tượng này, nói là nhân gian tiên cảnh cũng không ngoa. Ngôi chủ điện nơi diễn ra đại hội lại càng thêm khí thế huy hoàng. Cung điện được trang hoàng bằng ngũ sắc bảo vật, ánh sáng lung linh rực rỡ khiến người ta lóa mắt. Trước điện, chín vị Kim Đồng và chín vị Ngọc Nữ đứng thẳng hai bên; Kim Đồng cầm cờ trướng, Ngọc Nữ nâng ngọc như ý. Lư hương bằng vàng tỏa ra làn dị hương thoang thoảng, chỉ cần hít vào một hơi cũng đủ khiến tâm thần thanh thản.
Đối mặt với trận thế lớn như vậy, Trần Trường Sinh sắc mặt ngưng trọng, khẽ dặn dò:
— Hoài Ngọc, thiên kiêu đại hội này quy mô cực lớn, lát nữa đi vào ngươi phải chú ý quan sát kỹ.
Nghe lời Trần Trường Sinh, Công Tôn Hoài Ngọc – người lần đầu gặp cảnh tượng hoành tráng thế này – cũng nghiêm túc gật đầu:
— Công tử yên tâm, lát nữa ta sẽ không làm điều gì thất lễ để người phải mất mặt.
— Thất lễ cái gì? Ngươi có hiểu ý ta không đấy?
Thấy Công Tôn Hoài Ngọc trả lời cứng nhắc, Trần Trường Sinh lập tức sốt ruột. Nàng cũng cảm thấy khó hiểu trước phản ứng của hắn:
— Không phải ý đó thì công tử muốn nói gì?
— Ta hỏi ngươi, ngươi là ai?
— Ta là Công Tôn Hoài Ngọc chứ ai!
— Công Tôn Hoài Ngọc là ai?
— Là đệ tử của Bảy Mươi Hai Lang Yên.
— Đã biết mình là đệ tử Bảy Mươi Hai Lang Yên, vậy ngươi càng phải nhớ rõ chúng ta là thổ phỉ, là cường đạo. Ngươi đã thấy cường đạo, thổ phỉ nào giảng lễ nghĩa bao giờ chưa?
Trần Trường Sinh hạ thấp giọng, tiếp tục dặn:
— Lát nữa vào trong, mâm quả bưng lên cái nào ăn được thì ăn, ăn không hết thì gói mang về, tuyệt đối không được vì giữ thể diện mà lãng phí.
Công Tôn Hoài Ngọc ngẩn người, lắp bắp hỏi:
— Công tử... người trịnh trọng như vậy, chỉ là để nói chuyện này sao?
— Không nói chuyện này thì nói chuyện gì? Trận thế làm lớn như thế, ngươi nghĩ mâm quả của họ là thứ tầm thường chắc? Vừa rồi ta tận mắt thấy họ bưng vào rất nhiều Chu Quả ba trăm năm đấy.
— Chu Quả ba trăm năm!
Giọng Công Tôn Hoài Ngọc không tự chủ được mà cao lên mấy tông:
— Không phải chứ, thứ đó một quả phải giá hai mươi cân Thần Nguyên. Thiên kiêu tới đông như vậy, bọn họ cũng quá xa xỉ rồi.
— Ngươi nghĩ sao? Chu Quả đó chỉ dùng để điểm xuyết cho mâm quả thôi, thứ tốt thực sự chắc chắn đã đưa vào trong rồi. Nếu ngươi không ăn thì lát nữa đưa phần của ngươi cho ta.
Nghe đến đó, Công Tôn Hoài Ngọc lập tức như bị giẫm phải đuôi mà xù lông lên:
— Ai nói ta bỏ? Ai dám cướp mâm quả của ta, ta liều mạng với kẻ đó!
Dứt lời, nàng vội vàng chạy thẳng vào trong. Bảy Mươi Hai Lang Yên danh tiếng tuy không nhỏ nhưng nghèo thì đúng là thật. Nếu không phải thiếu thốn tài nguyên tu hành, bọn họ cũng chẳng cần liều mạng đi cướp bóc khắp nơi. Hiện tại có cơ hội lấy đồ tốt từ tay kẻ địch, Công Tôn Hoài Ngọc không kích động mới là lạ. Dù sao đồ miễn phí thì chẳng ai lại chê bai bao giờ.
...
Theo thời gian trôi qua, đông đảo thiên kiêu cũng dần hội quân đầy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền