ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người

Chương 19. Ngồi không trong nhà, họa tự trên trời rơi xuống

Chương 19: Ngồi không trong nhà, họa tự trên trời rơi xuống

"Rốt cuộc nên dùng vật gì để làm sính lễ đây?"

Trần Trường Sinh ngồi trên một đỉnh núi, đôi mày nhíu chặt, lâm vào trầm tư.

Kể từ khi biết tin công chúa Dạ Nguyệt Quốc muốn kén chọn vị hôn phu, hắn vẫn luôn suy tính làm cách nào để chiếm được phương tâm của mỹ nhân. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Trần Trường Sinh nhận ra ngoại trừ tướng mạo tuấn tú lịch sự cùng kiến thức uyên bác, bản thân hắn chẳng còn vật gì đáng giá.

Ngay lúc hắn đang vô kế khả thi, từ phía xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu cứu thất thanh.

Nghe tiếng động, Trần Trường Sinh tập trung nhìn kỹ, phát hiện có hai tu sĩ Yêu tộc cảnh giới Kim Đan đang truy đuổi một nữ tử tu vi Trúc Cơ. Trong lúc hắn còn đang quan sát, nữ tử kia đột ngột chuyển hướng, lao thẳng về phía hắn mà bay tới.

"Tiền bối cứu mạng! Bọn chúng muốn giết ta!"

Nghe tiếng gào thét của nàng ta, Trần Trường Sinh không nói hai lời, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi... sau đó vắt chân lên cổ mà chạy, nhanh như một làn khói.

Nữ tử kia ngẩn người: "..."

Chẳng lẽ trong tình huống này, hắn không nên ra tay anh hùng cứu mỹ nhân sao? Hắn cứ thế trực tiếp bỏ chạy, lẽ nào không có lấy một chút lòng hiếu kỳ nào ư?

Sự oán niệm của nàng ta không hề ảnh hưởng đến tốc độ chạy trốn của Trần Trường Sinh. Thấy hắn càng chạy càng xa, mà bản thân mình sắp bị hai kẻ phía sau đuổi kịp, nữ tử nọ cắn răng, dứt khoát lấy ra một viên ngọc phù rồi bóp nát.

Ngọc phù vỡ tan, một luồng kim quang bắn ra, đem nữ tử và Trần Trường Sinh trói buộc chặt chẽ lại với nhau. Ngay sau đó, nàng ta trực tiếp thuấn di đến ngay sau lưng hắn, duy trì tốc độ đồng nhất với hắn không rời nửa bước.

Trần Trường Sinh sững sờ, đối mặt với hành vi bám dai như đỉa này, hắn cảm thấy thật sự nhức đầu.

"Này, ngươi bám theo ta làm gì?"

"Tiền bối, hai kẻ kia muốn sát hại ta, xin tiền bối ra tay cứu giúp!" Nữ tử lại lần nữa chắp tay khẩn cầu.

"Phi!"

Trần Trường Sinh gắt một tiếng: "Bớt dùng cái diễn xuất vụng về đó lừa ta đi. Bọn chúng căn bản không phải đến để giết ngươi. Kẻ muốn giết người làm gì có chuyện chỉ đuổi theo mà không ra tay? Hơn nữa, ngươi nhìn lại mình xem, khắp người toàn là pháp bảo, một tu sĩ Trúc Cơ sở hữu nhiều bảo vật như vậy có hợp lý không? Ngươi chắc chắn là tiểu thư nhà quyền quý trốn đi chơi, còn bọn họ là người tới đưa ngươi về."

Nữ tử mới chỉ nói một câu, Trần Trường Sinh đã tuôn ra một tràng phân tích sắc bén, tình hình thực tế gần như không sai biệt một li.

Hành động này khiến nàng ta kinh ngạc đến ngây người. Nàng chắc chắn mình không quen biết nam tử này, nhìn bộ dạng hắn cũng chẳng biết nàng là ai. Vậy mà chỉ qua một cái nhìn từ xa, hắn đã có thể nhìn thấu mọi chuyện, đầu óc người này rốt cuộc được cấu tạo thế nào?

Thấy lời nói dối bị vạch trần, nữ tử kia dứt khoát ngả bài: "Đã bị ngươi nhìn ra thì ta cũng không giả vờ nữa. Đúng là bọn họ tới để bắt ta về, ta bị bắt cùng lắm chỉ bị mắng mỏ rồi cấm túc vài ngày. Nhưng ngươi thì khác, nếu ngươi không đưa ta thoát khỏi sự truy đuổi này, ta sẽ nói chính ngươi đã dụ dỗ ta bỏ trốn. Đến lúc đó, ngươi thử nghĩ xem gia tộc của ta sẽ xử lý ngươi thế nào?"

Đối mặt với lời đe dọa, Trần Trường Sinh không thèm để ý, mà toàn lực tập trung tìm cách hóa giải đạo phù chú đang khóa chặt trên người mình.

Hành động của hắn đương nhiên không qua được mắt nữ tử kia. Thế nhưng nàng ta chẳng chút lo lắng: "Đừng phí công vô ích. Đạo 'Như Ảnh Tùy Hình Phù' này là do tu sĩ Nguyên Anh luyện chế, một Kim Đan nhỏ bé như ngươi tuyệt đối không giải được đâu. Thay vì lãng phí thời gian ở đây, chi bằng chạy nhanh hơn chút nữa. Hai kẻ đang truy đuổi kia đều là Kim Đan hậu kỳ, chúng ta sắp bị bắt kịp rồi đấy!"

Nghe vậy, Trần Trường Sinh quay đầu lại, quả nhiên thấy hai tu sĩ Yêu tộc đang dần rút ngắn khoảng cách. Lâm vào tình cảnh nguy cấp, lòng hắn cũng dâng lên vài phần hỏa khí.

"Vị cô nương này, ta không muốn can dự vào chuyện nhà ngươi, càng không muốn dây dưa với ngươi. Chuyện lúc nãy ta có thể bỏ qua, ngươi đừng bám theo ta nữa có được không?"

Nữ tử nghe vậy, trở tay lấy ra một hạt châu bảo hộ trên đỉnh đầu, đắc ý đáp: "Ta cứ thích thế đấy, ngươi làm gì được ta nào? Có giỏi thì ngươi đánh nát vòng phòng hộ trên người ta đi!"

"Đã là ngươi không biết tốt xấu, vậy thì đừng trách ta."

Trần Trường Sinh lạnh lùng thốt ra một câu, đôi tay lập tức bắt đầu bấm pháp quyết.

Ban đầu, nữ tử nọ không hề để tâm, bởi nàng chưa bao giờ coi một Kim Đan trung kỳ vào mắt. Nếu không phải linh lực sắp cạn kiệt, nàng cũng chẳng thèm "đi nhờ xe" người lạ này. Thế nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã nhận ra điều bất thường.

"Đây là Huyết Độn của Thượng Thanh Quan! Ngươi là người của Nhân tộc!"

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nàng ta, Trần Trường Sinh nhếch mép cười: "Chúc mừng ngươi đoán đúng, nhưng không có phần thưởng đâu!"

Nữ tử hoảng hốt định giải khai đạo phù chú gắn kết giữa hai người, nhưng Huyết Độn của Trần Trường Sinh đã hoàn thành, mọi thứ đã quá muộn.

"Phụt!"

Một ngụm tâm huyết phun ra, Trần Trường Sinh trong chớp mắt hóa thành một đạo huyết quang biến mất nơi chân trời. Hai tu sĩ Yêu tộc đuổi theo phía sau cũng chết lặng, bọn họ chưa từng nghĩ một Kim Đan trung kỳ lại có thể thi triển đạo thuật độn thổ cao minh đến thế. Hơn nữa, tại địa phận Dạ Nguyệt Quốc tại sao lại xuất hiện tu sĩ Nhân tộc lai lịch bất minh?

"Đại ca, giờ tính sao?"

"Chát!"

Một tên vừa mở miệng đã bị đồng bọn tát thẳng vào mặt.

"Còn tính sao nữa, mau đuổi theo! Công chúa bị người của Nhân tộc mang đi rồi, nếu có mệnh hệ gì, chúng ta cứ chuẩn bị chờ bị diệt tộc đi!"

Dứt lời, cả hai lập tức đốt cháy tinh huyết, điên cuồng đuổi theo. Thế nhưng hai tu sĩ Kim Đan bình thường làm sao bắt kịp Trần Trường Sinh? Ở Thượng Thanh Quan nhiều năm, bản lĩnh đánh nhau hắn học không bao nhiêu, nhưng độn thuật thì đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh. Đừng nói là Kim Đan, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh bình thường cũng chưa chắc đã đuổi kịp hắn.

Ba trăm dặm ngoài kia.

Vút một tiếng, giữa thung lũng tĩnh lặng xuất hiện hai bóng người. Đó chính là Trần Trường Sinh và nữ tử thần bí nọ.

Vừa kết thúc Huyết Độn, Trần Trường Sinh không hề do dự, trực tiếp tung ra mấy cán trận kỳ cắm xuống xung quanh. Đôi tay hắn thoăn thoắt kết ấn, động tác thuần thục như đã trải qua ngàn vạn lần tôi luyện.

"Trận khởi!"

Một màng ánh sáng tức thì bao phủ lấy cả hai. Trước hành động của hắn, nữ tử cảnh giác rút ra một thanh đoản đao cổ phác.

"Ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết, nếu ta có chuyện gì, kết cục của ngươi sẽ thảm khốc hơn cái chết đấy!"

Nghe lời đe dọa, Trần Trường Sinh sau khi bày trận xong liền tặc lưỡi: "Ta vốn dĩ không muốn chuốc lấy thị phi, nhưng là chính ngươi tự mình đâm đầu vào, vậy thì không thể trách ai được nữa."