ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người

Chương 56. Cổ nguyệt chiếu người thời nay, cơn thịnh nộ từ Lôi tộc

Chương 56: Cổ nguyệt chiếu người thời nay, cơn thịnh nộ từ Lôi tộc

Rất nhanh, A Lực đã đem toàn bộ người trong Vu tộc gọi tới.

Nhìn khối thịt chất cao như núi trước mắt, trong mắt mọi người đều tràn đầy kinh hãi.

Thấy thế, Trần Trường Sinh mỉm cười nói:

"Thịt Lôi Thú cực kỳ ngon, chư vị mau chóng thưởng thức đi."

"Tuy nhiên có một chuyện ta cần nói rõ với mọi người, khứu giác của loài thú vốn dĩ rất linh mẫn."

"Một khi đã ăn thịt Lôi Thú, chắc chắn sẽ bị những con khác đánh hơi được."

"Nói cách khác, một khi đã bước ra bước này, sẽ không còn đường quay lại nữa."

Nói xong, Trần Trường Sinh cười tủm tỉm nhìn đám người Vu tộc.

Thời gian mười năm đối với họ mà nói là một quãng đường rất dài, dài đến mức đủ để họ quên đi mục đích ban đầu của mình. Đối phó với Lôi tộc không phải chuyện nhỏ, Trần Trường Sinh có thể chấp nhận việc không có người giúp đỡ, nhưng y tuyệt đối không cho phép kẻ nào phản bội vào thời khắc mấu chốt.

Đối mặt với Trần Trường Sinh, tộc trưởng Cổ Lực ngay lập tức hiểu ra ẩn ý trong đó.

Không một chút do dự, Cổ Lực lập tức hô lớn:

"Mọi người còn chờ gì nữa, mau nhóm lửa nướng thịt đi!"

"Đây chính là món quà mà thần sứ đại nhân ban cho chúng ta."

Được Cổ Lực kêu gọi, người dân Vu tộc lập tức hành động.

Nhìn thấy Vu tộc đã đưa ra lựa chọn, Trần Trường Sinh mỉm cười, sau đó quay người rời khỏi cửa hang.

...

Trên đỉnh núi.

Trần Trường Sinh một thân một mình ngồi trên tảng đá lớn, lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời.

Lúc này, A Man dùng lá cây sạch bao lấy một phần thịt nướng đi tới.

"Trường Sinh đại ca, huynh mau nếm thử đi, đây là muội vừa mới nướng xong đó."

Nghe vậy, Trần Trường Sinh nở nụ cười nói:

"Vẫn là A Man có lương tâm, không giống tên hỗn trướng A Lực kia."

"Gặp được đồ tốt là chỉ biết lo cho bản thân."

Tán dương A Man một câu, Trần Trường Sinh chậm rãi ăn miếng thịt nướng.

Còn A Man thì hai tay chống cằm, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc nhìn y.

"Trường Sinh đại ca, sau khi giải quyết xong vấn đề Lôi Thú, huynh định làm gì?"

"Dĩ nhiên là rời khỏi nơi này, tiếp tục hoàn thành những việc trước kia của ta."

Nghe Trần Trường Sinh định rời đi, mặc dù A Man đã sớm đoán trước nhưng trong lòng vẫn không nén nổi một nỗi thất vọng.

"Trường Sinh đại ca, rốt cuộc điều gì đã khiến huynh luôn canh cánh trong lòng như vậy?"

"Không có gì, ta chỉ đang tìm một người."

"Nàng ấy đi hơi xa, ta đã tốn gần trăm năm thời gian vẫn chưa tìm thấy, chẳng biết sau này còn phải mất bao lâu nữa."

Lời này vừa thốt ra, mắt A Man chợt đỏ hoe.

"Người đó là nữ tử, đúng không?"

"Đúng vậy."

Nhận được câu trả lời khẳng định của Trần Trường Sinh, A Man lập tức trầm mặc.

Hồi lâu sau, khóe miệng nàng run rẩy, cố nặn ra một nụ cười khổ:

"Có thể khiến Trường Sinh đại ca tìm kiếm lâu như vậy, chắc hẳn huynh phải thích nàng ấy lắm."

"Ha ha ha!"

Nhìn đôi mắt sắp ngân ngấn lệ kia, Trần Trường Sinh cười lớn, đưa tay xoa đầu A Man.

"Nha đầu này, tuổi còn nhỏ mà trong đầu cứ toàn nghĩ đi đâu đâu."

"Ai bảo cứ mãi tìm kiếm một nữ tử thì nhất định là thích người ta chứ."

A Man lộ vẻ nghi hoặc:

"Nếu không phải là yêu đến khắc cốt ghi tâm, thì điều gì có thể chống đỡ để huynh kiên trì suốt bao nhiêu năm qua?"

"Tình yêu quả thật khiến người ta hạnh phúc,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip