Chương 66: Bất tường tái hiện, tiễn đưa cố nhân
Tiện tay xoa xoa cái đầu trọc, bóng người kia trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Nhất Hưu.
"Tiểu hòa thượng, mới mấy trăm năm không gặp, sao ngươi lại biến thành bộ dạng này?"
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, trong đôi mắt đục ngầu của Nhất Hưu bỗng lóe lên một tia tinh quang:
"Là ngươi trở về sao?"
"Dĩ nhiên là ta. Ngoài ta ra, còn ai thèm đến thăm lão hòa thượng sắp chết như ngươi nữa."
Xác nhận được thân phận người tới, Nhất Hưu lập tức rút mười tám cây ngân châm trên người ra. Nhục thân vốn đang già nua suy kiệt, nay lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khôi phục về trạng thái thời trẻ.
"Trần Trường Sinh, cái tên vương bát đản nhà ngươi, sao ngươi vẫn chưa chết hả!"
Nhìn Nhất Hưu nổi trận lôi đình, Trần Trường Sinh thản nhiên lấy ra một quả quýt bắt đầu bóc vỏ:
"Người xuất gia sao lại nói lời thô tục như thế? Ngươi dù sao cũng là cao tăng nổi danh của Dạ Nguyệt Quốc, giữ chút phong độ được không?"
Đối diện với vẻ mặt hờ hững của Trần Trường Sinh, Nhất Hưu lườm một cái thật dài, định đưa tay giật lấy quả quýt. Thế nhưng Trần Trường Sinh lại nhanh tay rụt lại, dứt khoát từ chối.
"Này, ta sắp chết tới nơi rồi, ăn của ngươi quả quýt cũng không được sao?"
"Dĩ nhiên là không được. Ta ăn quýt là để dùng vỏ quýt át đi mùi tử khí trên người ngươi."
Trần Trường Sinh nhìn y, tò mò hỏi:
"Ta rất hiếu kỳ, sao ngươi lại tự biến mình thành nông nỗi này? Tuy thọ nguyên của Nguyên Anh cảnh chỉ có tám trăm năm, nhưng nếu phục dụng thêm đan dược kéo dài tuổi thọ, sống thêm một hai trăm năm nữa cũng chẳng thành vấn đề. Theo trí nhớ của ta, ngươi hình như còn chưa tới tám trăm tuổi."
Nghe vậy, Nhất Hưu bĩu môi, bất đắc dĩ đáp:
"Ta cũng muốn sống thêm vài trăm năm chứ! Nhưng điều kiện không cho phép, ta còn cách nào khác đâu? Chuyện ta bị vây khốn ở cấm địa Dạ Nguyệt Quốc, ngươi còn nhớ rõ không?"
"Nhớ, rồi sao nữa?"
"Lúc ấy ta bị Lang Vương truy sát, chẳng còn cách nào khác phải nấp vào giữa khe hở phong ấn. Theo thời gian, cơ thể ta bị sức mạnh bất tường xâm thực. Luồng sức mạnh này khiến ta trở nên rất mạnh, nhưng phải đánh đổi cái giá không nhỏ. Để ngăn tình trạng tồi tệ hơn, ta đã tự chém một đao, chấp nhận lùi về Nguyên Anh cảnh."
Trần Trường Sinh khẽ nhíu mày, đưa tay đặt lên cổ tay Nhất Hưu. Sau khi cẩn thận chẩn mạch, hắn lên tiếng:
"Trong cơ thể ngươi có một luồng lực lượng đang thôn phệ thân xác, sinh cơ của ngươi gần như đã cạn kiệt. Cái giá mà ngươi nói, chẳng lẽ chính là thọ nguyên?"
"Đúng vậy, nhưng chính xác hơn thì đó là sinh cơ. Sự bất tường sẽ nuốt chửng sinh cơ của túc chủ, sau đó chuyển hóa thành sức mạnh trả lại, đó chính là chân tướng của việc vì sao bất tường khiến người ta mạnh lên. Muốn để nó không làm hại mình, ta chỉ có thể dùng mạng của người khác để bù vào mạng mình. Cảnh giới càng cao, sát nghiệt càng nặng. Đến khi ta không thể thỏa mãn nó được nữa, nó sẽ hút khô ta rồi tìm kiếm túc chủ tiếp theo. Giờ thì ngươi đã hiểu vì sao ta ra nông nỗi này chưa?"
Nói đoạn, Nhất Hưu lặng lẽ nhìn Trần Trường Sinh. Trần Trường Sinh trầm mặc một hồi lâu mới hỏi:
"Ngươi không nghĩ tới việc tiêu diệt nó sao?"
"Nghĩ chứ, ta đã thử đủ mọi cách nhưng đều thất bại. Trừ khi ta chết, nếu không nó sẽ không biến mất. Hơn nữa theo ta suy đoán,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền