Chương 74: 【VIP】 Giao Dịch Thất Bại
Team: Vạn Yên Chi Sào
Dịch: Thiên Huyết
Nguồn: Truyenyy.com
----------
Trong thời gian tại Kháo Sơn Tông, nàng thỉnh thoảng sẽ nghĩ đến Ôn Bình, nhất là vào đêm khuya, một mình khêu đèn đọc sách. Trong lòng lại nghĩ tới một ngày có thể gặp lại Ôn Bình, đến lúc đó phải nói một tiếng xin lỗi hay là giả vờ không thấy đây?
Dù sao Ôn Bình là người đầu tiên tự hạ thân mình để kết giao bằng hữu với nàng.
Có lẽ nên giả vờ như không thấy, làm ngơ mà đi qua, như vậy cả hai sẽ không cảm thấy xấu hổ.
Nhưng lúc nàng nhìn thấy Ôn Bình thì nàng lại phát hiện mình sai.
Áy náy chiếm một vị trí rất lớn trong lòng nàng, chỉ là chính nàng không có phát hiện mà thôi.
Tại trước lúc chuẩn bị rời đi Thương Ngô Thành có thể gặp Ôn Bình, nàng cảm thấy thật sự là một chuyện may mắn.
Chí ít nàng có thể nói lời xin lỗi mà bấy lâu nay kìm nén, sẽ không để cho cảm giác tiếc nuối bám theo nàng suốt quãng đời còn lại.
Chỉ là.. khi thực sự đối mặt với Ôn Bình, nàng lại không biết phải nói cái gì.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều không nói gì.
Lục Nguyệt môi đỏ mọng, lúc muốn phá tan sự im lặng xấu hổ này thì thanh âm của Ôn Bình lại truyền tới :
- Lục Nguyệt, đã lâu không gặp!
- Lục Nguyệt...
Lục Nguyệt có chút thất thần, thì thầm một tiếng.
Trước kia, Ôn Bình luôn gọi nàng là Lục Nguyệt tỷ, cho dù là ở trước mặt trưởng lão cũng gọi như vậy.
Một lát sau, Lục Nguyệt mới lên tiếng:
- Thiếu tông chủ, đã lâu không gặp!
Ôn Bình sửa cách xưng hô với nàng.
Nàng cũng sửa cách xưng hô với Ôn Bình, đổi thành ba chữ cung kính: Thiếu tông chủ.
Ôn Bình không có nhìn nhiều vào ánh mắt Lục Nguyệt, hắn biết Lục Nguyệt muốn nói cái gì, nhưng hắn cũng không nhận.
Tất nhiên, hắn không phải là không tha thứ Lục Nguyệt, mà là cảm thấy Lục Nguyệt cũng không có gì sai. Lúc rắn đã mất đầu, tông môn hỗn loạn, làm một đệ tử bình thường có thể làm nên trò trống gì ngoài việc như cánh bèo trôi sông?
Nói thật là hắn không hề hận Lục Nguyệt.
Chỉ là người bạn này đã không thể tiếp tục làm.
Ôn Bình hỏi:
- Cuộc sống tại Kháo Sơn Tông như thế nào?
Lục Nguyệt vội vàng trả lời:
- Sống trong lo lắng từng ngày mà thôi, đã quyết định muốn rời đi!
- Làm sao vậy? Kháo Sơn Tông không ổn sao?
- Ta cùng A Dạ không thuộc về nơi đó, chúng ta đã quyết định đêm nay rời đi Thương Ngô Thành, đi ra bên ngoài tìm kiếm cơ duyên, ở Kháo Sơn Tông, ta sợ đời này cũng không thể đột phá đến luyện thể thất trọng.
- Thật sao? Vậy cũng tốt, thế giới rộng lớn, nên đi ra ngoài lịch lãm một chút. Chúc các ngươi may mắn.
Lục Nguyệt gật đầu, lên tiếng :
- Cũng chúc ngươi có thể thu được đệ tử tốt, tương lai lại đem Bất Hủ Tông phát dương quang đại.
Nói tới đây, hai người cũng không còn gì để nói tiếp.
Mặc dù quen biết đã lâu, thậm chí là bạn tốt, nhưng bây giờ lại không khác bằng hữu bình thường là bao.
Ôn Bình quay người muốn đi gấp.
Lục Nguyệt không có cản lại Ôn Bình, chỉ có thể nhìn bóng lưng của Ôn Bình dần dần biến mất trong đám người.
Bỗng nhiên nàng thở dài, thu hồi ánh mắt, oán hận mà nắm chặt cánh tay của mình.
Vì cái gì không thể nói ra lời xin lỗi a?!
Mà thôi!
Đã không nói được lời xin lỗi, đợi lát nữa liền đem tiền bán món đồ kia lưu lại cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền