Chương 77: 【VIP】 Thật Ra Ta Cũng Không Muốn Cứu Ngươi
Team: Vạn Yên Chi Sào
Dịch: Mịii
Nguồn: Truyenyy.com
----------
Trước khi chết, hắn rốt cuộc cũng đã biết người trước mắt là ai.
Vu Mạch!
Độc hành hiệp Vu Mạch.
Thông Huyền Cảnh tiếng tâm lừng lẫy tại Đông Hồ.
Mạch suy nghĩ của hắn đến đây thì ngừng lại, hối hận của hắn vẫn không cách nào ngăn cản được bước chân của tử thần.
Nam nhân hồng y nằm trên đất, mất đi một tia sinh cơ cuối cùng.
- Chuyện này…
Nhìn thấy một màn như vậy, Vạn Sơn bị dọa liên tiếp lui về sau mấy bước, quay đầu chạy thục mạng.
Vừa chạy hắn vừa cầu nguyện, cầu cho cái tên vừa giết Hàn tiền bối ngàn vạn lần đừng có chú ý tôm tép như hắn.
Nhân sinh của hắn vừa mới bắt đầu thôi, phụ thân còn đang xem xét ban cho hắn hai phòng tiểu thiếp kia kìa, chưa kịp hưởng dụng, sao hắn có thể chết được?
Nhìn thấy Vạn Sơn co giò bỏ chạy, Vu Mạch lạnh giọng hỏi Ôn Bình:
- Để hắn chạy vậy à?
Ôn Bình thuận miệng đáp:
- Không sao cả, ngươi muốn truy cứ truy, dù sao cũng chỉ là một tên hề.
Hiển nhiên Vạn Sơn không thể nghe được đoạn đối thoạn của hai người. Hiện tại, hắn đang bận chạy trối chết, dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi phường thị Dương gia, thở cũng cũng không kịp thở, cứ thế phóng thẳng ra ngoài thành.
Lúc này trong đầu hắn chỉ nghĩ làm sao hồi Kháo Sơn Tông nhanh một chút, vì sống sót cũng được, mà vì mật báo cũng thế.
Nói túm lại là hắn phải chạy, chạy thật nhanh.
…
Trong phường thị.
Thấy một màn như vậy, Lục Nguyệt đứng ngớ người cả buổi vẫn không nói được lời nào. Ánh mắt nàng rơi trên thi thể nam nhân hồng y, phút chốc, nước mắt đảo quanh hốc mắt, không ngừng trào ra… Thù của A Dạ đã được báo!
Nàng cũng được cứu.
Nàng căn bản không cách nào tin được một màn vừa phát sinh trước mắt, bởi vì nó chẳng khác nào một giấc mộng. Cảm giác này… Nói là từ Địa Ngục thoáng chốc bay lên Thiên Đường cũng chẳng có gì quá đáng. Vốn dĩ nàng đã chuẩn bị xong tư tưởng: Cá chết lưới rách.
- Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối.
Lục Nguyệt bước ba bước thành hai bước đến trước người Vu Mạch, sau đó “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
Một khấu!
Hai khấu!
Ba khấu!
Liên tiếp ba cái khấu đầu.
Vu Mạch bất vi sở động, có lẽ là bởi vì không quan tâm, hoặc giả người vừa khấu đầu không vào được mắt hắn.
Liếc mắt nhìn Ôn Bình, nói:
- Tiểu tử, ngươi tiếp tục ở đây tìm đồ hay là hồi Vân Lam sơn?
Ôn Bình ứng tiếng đáp:
- Chờ một chút.
Vu Mạch cười khổ, liếc mắt nhìn Lục Nguyệt bên cạnh, rồi nói:
- Được rồi, muốn tạ thì người đi mà tạ tiểu tử này. Hiện tại hắn là Lão đại của ta. Ta đi dạo một vòng, các ngươi hảo hảo nói chuyện.
Vu Mạch không đỡ Lục Nguyệt, cũng không liếc mắt nhìn thi thể nam nhân hồng y trên mặt đất. Nói xong, hắn lập tức hướng sang bên kia phường thị mà đi. Thấy vậy, đám người đang bu xung quanh lập tức tránh ra một con đường.
Đối với đám người của Kháo Sơn Tông, bọn họ nhường đường vì nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nhưng đối với Vu Mạch, đó là sự tôn trọng phát ra từ nội tâm.
Đồng dạng, lúc quay sang nhìn bộ dáng “tầm thường” của Ôn Bình, trong mắt bọn họ lóe lên một tia sáng không dễ gì phát giác. Trong lòng đám người nhao nhao nghĩ: Hóa ra Bất Hủ Tông có một cường giả đến không chỉ không có lửa làm sao có khói mà là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền