Chương 87: 【VIP】 Ở Đây Là Đâu?
Team: Vạn Yên Chi Sào
Dịch: Mịii
Nguồn: Truyenyy.com
----------
Trên thềm đá, đám người bước nhanh hơn, một bước trực tiếp xuống 3, 4 bậc thang, dường như rất e sợ Dương Nhạc Nhạc làm thật.
Tần Mịch nhìn Dương Nhạc Nhạc, sau đó nhìn quanh bốn phía vài lần, nội tâm càng thêm nghi hoặc.
Đúng lúc này, Dương Nhạc Nhạc mở miệng:
- Ngươi đến để nhập tông à? Tự mình tham quan đi, ta còn phải tu luyện, đi trước nha.
Nhìn Dương Nhạc Nhạc vui vẻ mà đi, trong lòng Tần Mịch thầm nghĩ: Ở cái tuổi này, với thực lực bậc đó, trên Phi Ngư đảo sợ cũng không thấy được bao nhiêu. Ngay cả Luyện thể bát trọng như ta cũng chưa chắn có thể thắng hắn.
Loại thiên tài này sao lại chôn chân làm một gã đệ tử bình thường ở một cái tông môn xuống dốc?
Hơn nữa, có vẻ như hắn rất thích ở đâu, còn tỏ vẻ hưởng thụ nữa chứ, trời trời, trước khi đi còn vặt lá cây cầm chơi nữa chứ…
- Có chút ý tứ.
Lẩm bẩm tự nói một câu, sau đó Tần Mịch đi lên đỉnh Vân Lam sơn, hướng mắt nhìn quanh bốn phía, thầm đánh giá.
Chủ điện nguy nga, so với Phi Ngư đảo cũng không chút thua kém, trái ngược hoàn toàn với thềm đá sau lưng, quả là một trời một vực. Bước lên trước bước, liền thấy một lão giả nằm trên ghế, trong ngực ôm một tấm bảng.
Giống như đúc tấm bảng hắn nhìn thấy lúc lên núi.
Trên đó viết tiêu chuẩn nhập môn cùng với 1000 kim phí nhập môn, không biết vì sao nhìn lại lần nữa Tần Mịch đột nhiên cảm thấy câu nói kia trở nên đặc biệt bắt mắt.
Lại nói, loại thiên tài Luyện thể ngũ trọng nếu đặt ở Phi Ngư đảo, Tần gia hắn cũng xem đó là tinh nhuệ để bồi dưỡng, hơn nữa còn được hưởng ưu đãi tốt nhất, thoáng chốc nhân sinh bước lên đến đỉnh phong.
Thế nhưng mà tại đây, điều kiện tối thiểu nhập môn lại là thiên tài mà Phi Ngư đảo khao khát.
Rồi còn thêm 1000 kim phí nhập môn…
Thiên tài mới 15 tuổi đã đạt Luyện thể ngũ trọng phải được hưởng đãi ngộ, trước khi nhập môn phải cho bọn họ thứ tốt gì đó trị giá mấy ngàn kim, sau đó còn dồn hết tài nguyên bồi dưỡng... Không phải vậy sao?
Nhưng ở đây, nhập môn không chỉ không được thứ gì hay ho, mà còn phải tốn tiền. Hơn nữa còn ghi giá, mà giá lại đặc biệt “cắt cổ”.
- Đây là tông môn à? - Hắn càng nhìn càng cảm thấy không giống.
Đi về phía trước không bao xa, đột nhiên bên tai vang lên thanh âm của một nam nhân.
Lúc nhìn thấy người kia, trong mắt Tần Mịch lóe lên kinh ngạc. Hắn kinh hãi là vì dung mạo của đối phương. Là một nam nhân, nhưng lại tinh xảo đến mức nam nhân cũng muốn bẻ thẳng thành cong.
Cách người nam nhân này không xa còn có một thiếu niên trạc tuổi hắn đang cầm chổi quét sân.
Bởi vì dùng sức quá lớn, thỉnh thoảng bụi đất lại theo gió bay lên, là khô cũng bị cuốn đi, may là gió không lớn, nếu không tên này có khi quét đến tối.
Nhìn thấy Triệu Dịch quét rác, Vân Liêu lập tức né sang một bên, nói:
- Triệu Dịch, nhẹ tay một chút.
- Vân trưởng lão, ngại quá.
Triệu Dịch nói một tiếng xin lỗi, sau đó cầm chổi quét đứng chờ Vân Liêu đi qua mới bắt đầu quét tiếp. Nhưng đúng lúc này, bụi đất theo gió cuốn thẳng về phía hắn, vây lấy hắn.
Vân Liêu không để ý đến Triệu Dịch, hiện tại hắn có việc gấp phải xuống núi một chuyến, bởi vì nguyên liệu làm Nguyệt Quang sủi cảo đã sớm hết.
Hôm qua, sau khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền