Chương 93: 【VIP】 Ác Linh Kỵ Sĩ Rời Núi!
Team: Vạn Yên Chi Sào
Dịch: Thiên Huyết
Nguồn: Truyenyy.com
----------
Dạ Ma lóe lên ánh sáng tử sắc, bộ dáng Ôn Bình một tay sửa sang lại phần áo ở vai rơi vào ánh mắt mọi người, thấy một màn này, trong lòng bọn họ có chút kinh ngạc.
Ngay cả y phục mà Lê Không Sơn cũng không thể cào rách.
Cả đám nuốt nước miếng một cái, do dự không biết nên tiến lên hay không.
Bọn họ cũng chỉ là Luyện thể thập trọng, nhị trọng mà thôi, so với thực lực của Lê Không Sơn mà nói, kém hơn nhiều lắm. Mà theo lý từ xưa tới nay: Một tên Luyện thể thập tam trọng có thể đánh thắng nhiều tên Luyện thể thập nhị trọng, nhưng không có nghĩa là nhiều tên Luyện thể thập nhị trọng có thể thể đánh thắng một tên Luyện thể thập tam trọng.
Chênh lệch bày ở kia, Ôn Bình cũng đứng ở đó, vũ khí Dạ Ma vốn là của chấp pháp đường Kháo Sơn Tông hiện cũng nằm trong tay hắn.
Ba cái cùng một chỗ, để bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Không ai nguyện ý đi lên đầu tiên, đều sợ Ôn Bình chơi liều, ra tay giết chim đầu đàn trước.
Lê Không Sơn thấy người bên cạnh không có ai đi lên, trong miệng không khỏi mắng một tiếng :
- Cơm mẹ nấu!
Trong lòng thầm hận mấy tên khốn kiếp này, bình thường, mỗi khi hắn lấy được chỗ tốt từ Kháo Sơn Tông, hắn phân cho bọn chúng cũng không ít. Hiện tại bản thân xảy ra chuyện, cả đám lại đứng đó xem kịch, đây là đại bản danh của bọn họ đấy sao?
Lúc này, tiếng cười khàn khàn của Mặc Nguyệt truyền đến, Lê Không Sơn giống như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng chạy tới.
Một tay kéo lấy cánh tay gãy, dùng khí phong bế kinh mạch.
Tay thì có thể tùy thời chữa, thế nhưng hôm nay không tận mắt thấy Ôn Bình bị giết, hắn thực không nuốt nổi cục cức này...à, cục tức này!
Mặc Nguyệt sau khi cười xong, mở miệng :
- Thú vị, thú vị! Tuổi còn trẻ đã có thực lực như vậy. Xem ra nói bất học vô thuật căn bản là giả. Khó trách có thể bình tĩnh đứng ở đây, xem lời nói của lão phu như là gió thổi ngang tai.
Nét mặt Ôn Bình vẫn như trước, không biểu cảm gì, ngược lại tìm một cái ghế ngồi xuống, hướng về phía Mặc Nguyệt lạnh nhạt nói:
- Mặc Nguyệt, ngươi biết không? Con của ngươi, cũng chính là Mặc Lâm hội trưởng bỏ ra mười vạn kim, còn tự thân lên Bất Hủ Tông thỉnh ta, ta mới đáp ứng cứu ngươi một lần. Đáng tiếc, ngươi không biết trân quý cơ hội duy nhất này.
- Hừ, tuổi còn nhỏ, lại dám dùng khẩu khí như thế nói chuyện với ta, thực sự là chán sống rồi. Sau khi nhìn thấy thực lực của ngươi, ta càng tin chắc là Lê Không Sơn nói đúng, ngươi căn bản là không hiểu gì về dược thiện. - Mặc Nguyệt cười lạnh một tiếng.
Nếu thế gian này có một thiên tài mang thiên phú dị bẩm, có thể tuổi nhỏ đã có thực lực mà người khác phải mất nửa đời tu hành. Như vậy, trời cao lại cũng không cho hắn thiên phú khác, bởi vì thượng thiên công bằng, cho ngươi cái này thì ngươi sẽ mất cái khác, lấy đi của ngươi thứ này thì ngươi sẽ có một thứ khác.
Sau khi Mặc Nguyệt nói xong, Ôn Bình chỉ cười không nói, ánh mắt rơi vào khuôn mặt trắng bệch của Lê Không Sơn.
Mặc Nguyệt nói tiếp:
- Nếu là ngươi nghĩ lấy thực lực của bản thân hiển lộ, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội thì ngươi sai rồi. Nhi tử của ta có lẽ sẽ làm vậy, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền