ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 171

Trên đầu bỗng vang lên một tiếng sấm sét dữ dội, tiếng sấm xuyên qua tầng tầng đất dày, truyền đến tận nơi sâu nhất dưới lòng đất. Mọi người ai nấy đều hoảng sợ, Chu Xà run rẩy cuộn mình lại, đến cả đám tà ma bám vào vách động cũng im thin thít không dám động đậy.

Tuyên Chi bị tiếng sấm làm chấn động, uy áp từ trời như đè xuống đỉnh đầu, từ xương tủy dâng lên một nỗi sợ không lời nào diễn tả được.

Tuyên Chi cảm nhận được Nữ Oa nương nương đã thay nàng che giấu điều đó. Tia sấm vừa rồi đến nhanh mà cũng tan nhanh.

Tuyên Chi ánh mắt khẽ động:

"Chắc là Vân Tri Ngôn bọn họ vẫn còn trong hang ngoài kia, chi bằng nghĩ cách dồn con Địa Ma kia về phía họ, cho họ gặp chút rắc rối, chúng ta cũng nhân đó mà rời đi."

Nếu con Địa Ma đó có thể phế luôn Vân Tri Ngôn thì càng tốt, cũng vừa hay đúng theo mạch cốt truyện, chỉ là điểm cốt truyện được đẩy sớm lên thôi.

Tuyên Chi do dự không biết có nên vào thần phù nhổ một nắm lông khỉ của Đại Thánh không, lại sợ nếu do nàng chủ động gây ra chuyện này, chẳng biết có lại bị Thiên Đạo chú ý không.

"Sao lại có tiếng sấm?"

Thi Niệm Niệm nghi hoặc hỏi, rồi lại không chắc chắn:

"Vừa rồi là sấm thị uy đúng không? Không phải sấm thường đâu ha?"

Lâm Dao lầm bầm:

"Sấm mà muốn thị uy thì nên dọa lũ tà ma mới đúng chứ. Thật là giống với Phong chủ Tốn Dương phong, đánh sấm bậy bạ."

Có thể thấy, hắn vẫn còn đầy oán khí khi bị Phong chủ Tốn Dương một câu đuổi khỏi phú quý, ép đi tu hành.

Vừa dứt lời, một thanh hắc đao từ pháp ấn rơi xuống, cắm phập vào đất, tay hắn vẫn còn băng bó chưa tháo, liền dùng chân đá mạnh vào thân đao.

Thanh đao đen rung lên một tiếng, băng giá trên đao đều bong ra, hóa thành từng bóng ma oán hồn, lũ lượt chui vào các hang động trong vách đá, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.

Hao Thiên Khuyển và Cân Đẩu Vân đều ngoan ngoãn quay lại thần phù, Nhan Ấn cũng đã tỉnh lại, bên tai hắn vẫn vang vọng tiếng chó sủa, đã không phân biệt nổi tiếng sấm và tiếng chó nữa:

"Con Địa Ma đó chạy rồi."

Tuyên Chi len lén nói với hắn:

"Ta đã giấu con rồi, không thể để người khác nhìn thấy được."

Khi giăng bức tranh Sơn Hà để đối phó với Địa Ma, nàng đã sớm ẩn giấu ngọn đồi nơi có cây đào nhỏ, dùng tầng tầng mây mù dày đặc che khuất, giấu nó vào nơi sâu thẳm nhất trong cảnh tượng núi non trùng điệp của Sơn Hà đồ.

Tuyên Chi đưa thần thức tiến vào bên trong tranh, hoàn toàn dựa theo cấu trúc chỗ cũ, sao chép ra một động phủ giống hệt dưới lòng đất trong Sơn Hà đồ. Vách động nở đầy những bông hoa nhỏ, đỉnh động là linh mạch tỏa ánh sáng xanh lấp lánh, trong lòng đất trong vắt có đầm nước sâu bao quanh một hòn đảo nhỏ tràn ngập cây cối tươi tốt.

Nàng trải bức Sơn Hà đồ ra trước mặt Chu Xà, nói với Lâm Dao:

"Ngươi đi khuyên thử xem, bảo nó vào trong tranh một lần."

Hắn là người tiếp xúc với Chu Xà lâu hơn, Chu Xà cũng tin tưởng hắn hơn nhiều.

Lâm Dao siết chặt nắm tay, hắng giọng một cái, chuẩn bị phô diễn tài ăn nói ba tấc lưỡi không xương. Còn chưa kịp mở miệng, liền thấy mây mù trên Sơn Hà đồ khẽ dao động, từ trong tranh cuộn lên, sương khói như ống tay áo nhẹ nhàng phất phơ, từ trong ống tay ấy vươn ra một đoạn cổ tay trắng nõn, ngưng tụ thành một bàn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip