Chương 177
Lúc này, mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà lơ lửng trên bầu trời Thiên Lục Sơn. Ngoại trừ nơi này, những chỗ khác như thể đã bước vào đêm đen, ma khí tối tăm và tanh nồng như một bức tường máu dày đặc đang từng bước ép tới. Đêm đen buông xuống, là khởi đầu của một bữa tiệc tà ma cuồng loạn, tàn sát nơi bí cảnh đã đầy rẫy thương tích này.
Trong tình huống này, lời nói ấy chẳng khác nào ban cho họ một cơ hội sống. Đối với những tu sĩ bình thường, hẳn đã mừng rỡ vô cùng.
Tuy đã rơi xuống đây thì không còn cách nào khác, trong bốn người bọn họ, rõ ràng có hai người là kiếm tu, mà hai kiếm tu này đều không đủ điều kiện tiến vào Thiên Lục Đài.
Kiếm tu nheo mắt, bàn tay đặt lên chuôi kiếm, ngón tay khẽ vuốt chuôi kiếm một cái, rồi lại như nghĩ đến điều gì, hỏi thêm một câu:
"Các ngươi là đệ tử môn phái nào?"
Đám Tuyên Chi cũng chẳng có ý giấu diếm, Nhan Ấn đáp:
"Phất Lai Tông."
Tay kiếm tu rời khỏi chuôi kiếm, bật cười một tiếng:
"Thì ra là đệ tử của một trong Tứ đại tiên tông, hèn gì có nhiều pháp bảo bảo mệnh như vậy, chẳng trách coi thường chúng ta, đám tán tu này."
Hắn đưa mắt nhìn về phía Tuyên Chi, nói:
"Hai người các ngươi có thể vào Thiên Lục Đài."
Thế nhưng hai người bên ngoài kết giới lại không hề tỏ vẻ cảm kích, chỉ đứng yên tại chỗ.
Thi Niệm Niệm nghe giọng điệu như thể đang ban ơn của hắn, trong lòng bực bội nói:
"Chúng ta sẽ không bỏ mặc đồng môn đâu."
Tuyên Chi thậm chí không liếc mắt nhìn con đường mà kiếm tu đã mở cho bọn họ, khó hiểu nói:
"Không phải sư tỷ ta đã nói rồi sao? Chúng ta sẽ không bỏ mặc đồng môn. Dù đạo quân có dọn đường cho chúng ta trăm lần, chúng ta cũng không vào."
Giọng điệu của nàng lạnh nhạt như thể kiếm tu trong kết giới đang cầu xin họ bước vào vậy.
Người trong và ngoài kết giới đều lộ vẻ kinh ngạc.
Tu sĩ đứng cạnh kiếm tu tỏ ra khó xử, lại cúi đầu nói nhỏ vài câu bên tai hắn, dường như muốn xin hắn chiếu cố. Kiếm tu sắc mặt lạnh lùng, không chút lay chuyển, lắc đầu, rồi quay sang hai người bọn họ nói:
"Quy củ là quy củ, hai người phía sau các ngươi không đủ điều kiện, không thể vào."
Lâm Dao sụt sùi bên tai Tuyên Chi:
"Chi Chi sư tỷ, tỷ không được bỏ rơi bọn ta đâu đấy."
Tuyên Chi liếc xéo hắn:
"Lâm sư huynh, ta nhập môn muộn hơn huynh nửa khắc giờ đó."
Lâm Dao không biết xấu hổ, co được giãn được, nói:
Thi Niệm Niệm nghe thế liền liếc nhìn Nhan Ấn đầy trêu chọc, Nhan Ấn khó chịu tặng cho hắn một cái bạt tai:
"Thật là có chí khí đó."
"Nhưng tỷ giỏi hơn ta, tỷ là sư tỷ!"
Sắc mặt kiếm tu lập tức trầm xuống, hừ lạnh:
"Không biết tốt xấu."
Kiếm tu khoanh tay đứng trong kết giới, hắn muốn xem nữ thần phù sư Kim Đan này, không vào Thiên Lục Đài thì có thể sống được bao lâu, cứu nổi bao nhiêu người?
Cho dù là đệ tử đại tông môn thì sao? Người quá ngây thơ cuối cùng cũng phải trả giá mới hiểu được sự đáng sợ của thực tế.
Đồng thời, thần thức của hắn truyền âm đến tai Tuyên Chi và Thi Niệm Niệm, khuyên nhủ chân thành:
"Bây giờ đang ở chốn đông người, không thể phá lệ. Đợi khi không ai để ý, có thể lén đưa đồng môn của các vị vào sau, cô nương đừng cố chấp chuyện này."
Không ai muốn từ chối con đường sống cả. Chỉ cần vào được Thiên Lục Đài là có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền