Chương 186
Tuyên Chi tỉnh mộng, vừa mở mắt đã thấy sư tỷ Thi Niệm Niệm đang ngồi phía trước không xa, chống cằm, chăm chú nhìn nàng chằm chằm. Tuyên Chi vừa mở mắt thấy cảnh tượng đó, suýt tưởng mình rơi vào ổ quỷ, giật mình run lên, ôm ngực kêu:
"Sư tỷ! Tỷ làm gì vậy, muốn dọa chết muội à!"
Thi Niệm Niệm xoa cằm nghiên cứu:
"Sư muội, muội rốt cuộc mơ thấy ác mộng gì vậy? Cứ ư ử rên rỉ, trông rất khó chịu, gọi thế nào cũng không tỉnh."
Thi Niệm Niệm đưa nàng một chiếc khăn tay:
"Muội còn gọi cả tên Thân Đồ Đào, nói gì mà huynh nhìn muội này, đừng đi, đừng ly hôn gì đó. Thân Đồ Đào là tên thật của Quỷ Chủ à?"
Vân Quyện ngồi phía sau Thi Niệm Niệm, bị nàng dựa lưng làm gối tựa. Trong động toàn là âm hồn đang ngồi xổm, dáng vẻ cũng tương tự như Thi Niệm Niệm, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía nàng, chẳng rõ đã nhìn bao lâu rồi. Vân Quyện ngồi sau Thi Niệm Niệm nhẹ ho một tiếng:
"Niệm Niệm, đừng tùy tiện gọi tên bệ hạ."
Vân Quyện đã quá quen với sự "vô lễ" của nàng rồi.
Tuyên Chi đưa tay sờ mặt, quả nhiên thấy toàn là nước mắt, nhớ đến hình ảnh Thân Đồ Đào trên đài Thiên Đạo, lòng lại nặng trĩu, nghèn nghẹn hít mũi một cái. Tuyên Chi vừa lau nước mắt vừa che mặt lại:
"Muội còn nói mớ nữa hả?"
Thi Niệm Niệm cảm khái:
"Hóa ra muội thích huynh ấy đến thế, bảo sao người ta tay trắng mà lừa được muội."
Thi Niệm Niệm cười vỗ nàng một cái:
"Ta là sư tỷ đó nha? Đừng có lo hão nữa, mau đi dỗ lão quỷ nhà muội đi."
Thi Niệm Niệm nói xong lại sực nhớ gì đó, kéo tay Tuyên Chi đến một bên thì thầm:
"Dỗ quỷ ta có kinh nghiệm nha, muội mà muốn dỗ hắn thì cũng phải nắm được mức độ, biết chưa? Gặp mặt rồi trước hết phải chất vấn hắn vì sao không nhìn muội, làm muội khóc thút thít trong mộng như vậy."
Nghe vậy, Tuyên Chi bắt đầu nghi ngờ, liệu mình trồng là cây đào hay cây phượng hoàng nữa.
"Muội còn mong huynh ấy gây sự với muội đấy."
Tuyên Chi thở dài, nghĩ đến vẻ lạnh lùng vô tình của Thân Đồ Đào là lại nhức đầu.
Tuyên Chi giữ tay sư tỷ lại, nắm cổ tay nàng đứng lặng một lúc, sau đó lấy lại tinh thần, thu hồi Sơn Hà Xã Tắc Đồ, hỏi:
"Sư tỷ, muội muốn rời khỏi bí cảnh, tỷ có muốn đi cùng không?"
Thi Niệm Niệm ngạc nhiên:
"Bí cảnh còn nửa tháng nữa mới mở ra cho người ta rời đi, giờ muội ra được à?"
"Chắc không sao đâu, thương lượng với bí cảnh là được mà, hơn nữa muội còn có Cân Đẩu Vân."
Tuyên Chi không có vẻ gì lo lắng.
"Vậy tỷ đi tìm Nhan sư huynh họ đi nhé, đừng ở một mình."
Tuyên Chi vẫn cẩn thận dặn dò.
Thi Niệm Niệm nghĩ một lúc mới nhớ ra:
"À, đêm đó hả? Muội cầm kiếm viết một bức thư tuyệt tình trên mặt đất, nhưng không có ký tên, không có hiệu lực đâu."
Tuyên Chi ôm mặt, nhớ đến tờ thư tuyệt tình như chó gặm kia, liền hỏi:
"Sư tỷ, lần trước muội uống say với tỷ, có phải đã viết một cái gọi là thư tuyệt tình không?"
"Ừ, gọi nghe mà đứt từng khúc ruột."
Thi Niệm Niệm vừa nghịch tay Vân Quyện vừa cười:
"Nên ta gọi mọi người tới xem cho vui."
Tuyên Chi: "..." Sư tỷ à, quả nhiên là tỷ rồi.
Nghe vậy, Tuyên Chi hít sâu một hơi rồi xắn tay áo:
"Nó dám không giúp muội mà giúp cha nó? Xem ta vào dạy dỗ nó cho ra trò."
Tranh mở ra chầm chậm giữa không trung, nàng nhập thần thức vào, theo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền