Chương 190
Ở nơi sâu trong cung điện chưa bị Tam Muội Chân Hỏa thiêu đến, Tuyên Chi cuối cùng cũng tìm thấy một cành đào bị dùng làm xà ngang dưới hành lang. Nàng sờ lên thân cây cứng rắn, móc ra một lá bùa hắc kim từ trong ngực.
Tuyên Chi phấn chấn tinh thần, vỗ vỗ cành đào, kiên định nói:
"Ta nhất định sẽ tìm được ngài."
Sau đó nàng quay đầu nhìn quanh. Bắc Minh không có ngày đêm, bầu trời luôn u ám âm trầm, những toà lầu cao lớn khiến nhiều nơi trở nên u tối rợn người. Nàng chăm chú rà soát từng góc một, hét lên:
"Thân Đồ Đào! Ngài nhìn thấy ta tìm ngài, cũng nghe thấy ta gọi ngài suốt đúng không? Mau ra đây cho ta!"
Ngay khi nàng xoay người, túi thơm bên hông bỗng bị một nhánh cây móc vào làm rách, cành đào héo úa luồn vào từ chỗ rách, nhanh chóng rút ra một tờ phù hắc kim từ bên trong, xé phù ngay tại chỗ.
Dương phù bị cành đào cuốn đi, âm phù thì bốp một tiếng dán thẳng lên trán Tuyên Chi. Cành đào hành động liền mạch lưu loát, Tuyên Chi còn đang ngẩn người thì phù văn đã hòa vào thân thể nàng. Cành cây rút về, rồi lại im lìm không nhúc nhích.
Nàng dựa vào cành đào mà nói:
"Giờ ngài có thể cảm nhận được ta đã khổ sở tìm ngài đến mức nào rồi chứ? Mau ra đây đi."
Tuyên Chi tựa vào cành đào chờ rất lâu, nhìn phù văn dần nhạt, nàng giơ tay che mắt, thì thầm đầy thất vọng:
"Sư tỷ à, lá bùa này hình như chẳng có tác dụng gì cả."
Vậy nên, dù nàng có ngồi đây khóc đến mù mắt, e là Thân Đồ Đào cũng sẽ chẳng bước ra.
Tuyên Chi dịu giọng lại, dùng kiểu giọng dụ mèo hoang ngoài đường, nhỏ nhẹ nói:
"Thân Đồ Đào, chân ta đau quá, ngài cũng cảm thấy đau rồi đúng không? Ngài giật phù cảm ứng của ta, là muốn tìm lại những cảm giác ấy đúng không?"
Nàng cố ý vuốt nhẹ mu bàn tay mình:
"Ngài xem, ta có thể cho ngài thêm nhiều cảm giác hơn nữa, chỉ cần ngài chịu ra gặp ta."
Tuyên Chi rên lên một tiếng vì đau, giận dỗi ngồi bệt xuống đất. Nàng vừa xoa xoa mu bàn chân, vừa tự an ủi: Thân Đồ Đào còn biết giành lá bùa thông cảm ứng với nàng, đó là dấu hiệu tốt, ít ra còn có phản ứng, chứ không hoàn toàn im lìm như khúc gỗ chết thật.
Thân Đồ Đào quả thật có thể cảm nhận được cơn đau ngón chân thoáng qua ấy, cũng cảm nhận được sự vuốt ve nơi đầu ngón tay. Hắn nhìn Tuyên Chi đang ngồi xổm dưới hành lang, xoa tay xoa chân, còn véo eo mình, mỗi một cảm giác đều được truyền tới thân thể hắn.
Nhưng nàng không dừng lại. Nàng muốn cho hắn một cú chấn động cảm quan thật mạnh. Nàng cuộn mình ngồi dưới đất, Thân Đồ Đào không thấy rõ nàng đang làm gì, nhưng lại cảm nhận được rõ ràng từng cử động của nàng thông qua bùa chú.
Quả thực, vì ngũ cảm, hắn từng mất rất rất nhiều thời gian, từng lớp từng lớp khắc trận pháp lên da thịt, xương cốt mình. Cảm giác mà pháp trận đem lại, so với thứ truyền đến từ thân thể Tuyên Chi, có gì đó tương đồng... nhưng cũng có điều khác biệt. Là loại cảm giác mà hắn chưa bao giờ trải qua trước đây.
Một lúc lâu sau, Tuyên Chi hít sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh nước:
"Thế nào? Có cảm giác được ngũ quan thật là một điều tuyệt vời không? Những cảm giác này chính là điều ngài từng mong muốn, đến nỗi khắc đầy trận pháp lên người."
Nàng nhìn quanh bốn phía hành lang, chọn một hướng, định tiếp tục tìm kiếm.
Trong điện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền