Chương 203
Trong bức họa Sơn Hà Xã Tắc này chỉ có duy nhất một gốc cây đào, hiện tại đã lớn như một quả núi nhỏ. Tuyên Chi nắm cánh hoa trong tay, đạp gió đi sâu vào trong dãy núi.
Tuyên Chi cưỡi gió đến, tà váy tung bay, thân hình nhẹ nhàng hạ xuống dưới gốc cây đào khổng lồ, ngẩng đầu nhìn lên một cây hoa rực rỡ, cười khúc khích nói:
"Những cây đào khác đều ra quả hết rồi, sao ngươi giờ mới nở hoa hả?"
Thân cây giờ đã to hơn cả cột đá trong cung điện, cần năm sáu người dang tay mới có thể ôm trọn. Ở nơi sâu trong vòng vây núi non, nở rộ một vùng rực rỡ phấn hồng, tán hoa khổng lồ dưới ánh trăng sáng đẹp đến ngỡ ngàng.
"Đây là... hoa đào?"
Ánh trăng phủ lên lớp bạc mỏng cho cánh hoa đào, khiến cả cây như rừng mộng ảo. Tán cây khổng lồ che khuất ánh trăng, Tuyên Chi nâng một đốm lửa nhỏ trong lòng bàn tay, dẫm lên rễ cây gập ghềnh, đi đến thân cây chính to lớn.
Tuyên Chi ngẩng đầu, mắt khẽ khép, cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Thân Đồ Đào phả vào môi, thân thể phân thân của hắn là sống thật, trong hơi thở còn mang theo hương cỏ cây. Tuyên Chi đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, đầu ngón tay cảm nhận rõ nhịp tim rối loạn trong lồng ngực hắn.
Hai người nhất thời không ai lên tiếng, chỉ có ánh mắt cứ dính chặt vào nhau. Nhìn nhau quá lâu, không biết từ khi nào, ý vị trong mắt cả hai đã dần thay đổi, dưới ánh trăng, hai bóng người được đường viền ánh sáng khắc họa lại bất giác nghiêng nghiêng tiến lại gần nhau. Một tay của Thân Đồ Đào nhẹ nhàng đặt lên eo nàng, vòng eo mảnh khảnh mềm mại, chỉ khẽ ôm đã cảm thấy không nỡ buông, khiến hắn nhung nhớ đã lâu.
Mặc dù cách một lớp áo, cảm giác đó vẫn khiến hắn có chút không hài lòng.
Hơi thở mơn man bên môi bỗng nhiên khựng lại, Thân Đồ Đào cứng đờ cả người, cúi đầu liếc nhìn thân thể mình, đột ngột quay mặt đi, đưa tay che mặt, xoay lưng lại hậm hực nói:
"Ta về đây."
"Hả?" Tuyên Chi ngạc nhiên trợn tròn mắt, chỉ thấy thân ảnh trước mắt loáng cái đã như một cái bóng tan biến, nhanh đến mức nàng muốn kéo cũng không kịp.
Hắn thật sự bỏ chạy rồi!
Nàng đưa tay chạm vào môi mình, tức tối dậm chân tại chỗ, lầu bầu mắng:
"Thân Đồ Đào, ngài bị làm sao thế? Chạy nhanh như vậy làm như thể ta muốn sàm sỡ ngài không bằng."
Rõ ràng hồi nãy nàng có hôn được hắn đâu!
Tuyên Chi: Ngài có thấy mình làm vậy là quá đáng không hả?
Tuyên Chi xoay người muốn rời khỏi bức họa Sơn Hà Xã Tắc, thì một cơn gió đêm lướt qua từ trời cao, khiến nàng khựng lại động tác, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy giữa không trung, vài cánh hoa phát ra ánh sáng nhè nhẹ xoay tròn theo gió rơi xuống. Tuyên Chi đưa tay ra, một cánh hoa nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay nàng.
Cây đào cao lớn như núi, tán hoa như mây dày đặc phủ kín đỉnh đầu, cảnh tượng giống như mây bốc khói ráng chiều, gió đêm thổi qua làm cánh hoa tung bay rợp trời, rơi xuống tóc, vai và tà váy Tuyên Chi.
Tuyên Chi ôm ngực dỗ dành trái tim bé bỏng bị dọa sợ:
"Ngài mà muốn xuất hiện thì cũng làm ơn xuất hiện cho đàng hoàng chút được không? Đang là cảnh lãng mạn dưới trăng, bị ngươi phá cho thành phim kinh dị rồi!"
Cây không trả lời, Tuyên Chi cũng mặc kệ, dựa lưng vào thân cây ngồi xuống, ngẩng đầu ngắm hoa, lẩm bẩm: "Giờ đâu phải mùa hoa, sao lại đột nhiên nở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền