ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 223

Giết người đoạt bảo không phải chuyện hiếm trong thế giới này. Vân Tri Ngôn khó khăn lắm mới dừng được cơn ho, đến cả việc thở cũng trở nên cẩn trọng. Hắn liếc nhìn xung quanh, hiểu rõ trong hoàn cảnh này, chỉ dựa vào bản thân thì không thoát khỏi móng vuốt của Tuyên Chi.

Vòng Kim Cang giống như một cái máy quét bảo vật, quét từ đầu đến chân của Vân Tri Ngôn, moi ra từ người hắn không ít đồ vật. Vòng Kim Cang như có chút ghét bỏ, bay ra xa một chút, phát ra những vòng sáng dao động, chỉ một lát sau thì Vô Phương Kính rốt cuộc không thể ẩn giấu nữa, bị kéo ra khỏi người Vân Tri Ngôn.

Vân Tri Ngôn nhìn thấy Vô Phương Kính bay ra, lập tức đưa tay chộp lấy, nhưng bị Tuyên Chi dùng một lưỡi phong nhận chém ngang, cướp lấy trước. Vô Phương Kính chỉ to bằng lòng bàn tay, toàn thân bạc sáng, mặt lõm nhẹ, một mặt khắc phù văn, một mặt chạm nổi hình điêu khắc.

Tuyên Chi lắng tai nghe mới hiểu hắn đang nói gì, lông mày khẽ nhướn lên, lấy từ túi trữ vật ra đoạn kiếm gãy của Vân Quyện, cười nói:

"Xin lỗi nhé, ta không có cái thói quen của mấy vai phản diện là phải buôn chuyện dài dòng vào phút cuối."

Thanh "Sát Vân" kiếm có chuôi khắc mây. Từ khi rời khỏi tay Chiến Thần, nó đã trở về kích cỡ của một thanh linh kiếm bình thường. Kiếm bị gãy, chỉ còn lại đoạn lưỡi dài bằng một bàn tay ở chuôi.

Nam chính khi lâm vào tình thế sinh tử luôn có một sức mạnh bảo vệ hắn — hoặc là thần lực, hoặc là thiên đạo chi lực — tuyệt không để người khác dễ dàng đoạt mạng hắn.

Tuyên Chi dồn chân nguyên vào đoạn kiếm, dứt khoát đâm thẳng vào ngực Vân Tri Ngôn.

Đoạn kiếm sắc bén xuyên qua da thịt hắn, đâm sâu vào lồng ngực, chân nguyên tụ trên lưỡi kiếm lập tức phóng ra, định nghiền nát tim và kinh mạch hắn.

Máu nóng bắn lên mu bàn tay, tay Tuyên Chi run nhẹ, sắc mặt tái nhợt, trắng bệch đến đáng sợ. Tuyên Chi khẽ run mi, nhíu mày. Nhưng tay đang nắm chuôi kiếm lại siết chặt hơn.

Khóe miệng Vân Tri Ngôn lại trào máu, ánh mắt hắn khóa chặt vào nàng. Ma viêm phản chiếu trong mắt nàng, ánh sáng ma mị ngày càng rực rỡ, cố làm nhòe hình ảnh của hắn trong mắt nàng, làm rối loạn nhận thức.

Vân Tri Ngôn đã nuốt một con địa ma giỏi mê hoặc lòng người, hấp thu năng lực của nó. Địa ma dùng thất tình lục dục khiến người ta mê muội, nhạy cảm với mọi dục niệm.

Hắn từng thử thuật này trên người Thi Niệm Niệm khi còn trong Vô Phương Kính, hắn biết cách khiến người khác chuyển dời tình cảm sang mình — để từ nay về sau, chỉ cần thấy khuôn mặt hắn, người đó sẽ không thể thoát ra được.

"Tuyên Chi, buông tay đi, ngươi thực sự muốn giết ta sao?"

Vân Tri Ngôn thều thào nói.

Vân Tri Ngôn bỗng rên rỉ một tiếng, mí mắt run rẩy dữ dội, trông như sắp tỉnh.

Tuyên Chi nhanh chóng vẽ một đạo phù, rồi tụ linh khí thành một quả cầu nước, dùng phù lực làm đông lạnh, đến khi nước trong quả cầu lạnh thấu xương mới búng tay một cái, dội thẳng xuống đầu Vân Tri Ngôn.

Phù tuyến của phù "Khóa Linh" hóa thành những mũi băng nhọn, đâm thẳng vào các linh khiếu toàn thân hắn, phong tỏa chân nguyên trong cơ thể.

Vân Tri Ngôn toàn thân run bắn, giãy giụa như cá mắc cạn, đau đớn đến mức lập tức tỉnh táo lại. Hắn mở mắt, vừa nhìn thấy người đang đứng cao nhìn xuống mình, con ngươi liền co lại, bản năng muốn bỏ chạy, nhưng chỉ hơi động đậy,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip