ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 237**

Tuyên Chi ngủ một giấc rất dài, toàn bộ tinh lực bị tiêu hao trước đó đều được bổ sung trở lại. Khi tỉnh dậy, đầu óc nàng vẫn hơi mơ màng, cảm giác trống rỗng, chẳng rõ hôm nay là ngày nào, bản thân đang ở đâu.

Nàng phải ngồi thẫn thờ một lúc mới dần tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt của Thân Đồ Đào.

Ánh mặt trời len lỏi qua khe lá, chiếu lên gương mặt hắn, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Có cơn gió lướt qua, bóng lá lay động trên sống mũi thẳng tắp của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, dường như đang ngủ. Dải dây đỏ buộc tóc bị thân cây cọ vào nên đã tuột lỏng, tóc dài vốn được buộc cao cũng có chút rối, vài sợi rơi xuống vai.

Tuyên Chi đưa tay khẽ vuốt qua bóng lá, trượt đến chỗ bóng mi dày của hắn, hàng lông mi dài rậm màu bạc giống với màu tóc, đến sát gốc mới chuyển sang màu đậm.

Lông mi Thân Đồ Đào khẽ run.

Ánh sáng và bóng tối nhuộm lên khuôn mặt hắn một cách tinh tế, đầu ngón tay Tuyên Chi dọc theo viền bóng lá trượt xuống, dừng lại ở khóe môi hắn. Môi hắn mỏng, sắc môi nhạt, nhưng khi hôn lại rất mềm. Nàng khẽ mím môi, từ từ chống người dậy, nghiêng đầu lại gần.

Thân Đồ Đào chỉ cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của nàng phả vào mũi mình, sau một lúc lâu cuối cùng không chịu nổi nữa mà mở mắt, trong ánh mắt mang theo một tia tức tối vì không được như mong muốn.

Tuyên Chi chớp mắt vô tội:

"Bệ hạ, chàng tỉnh rồi à?"

Ánh mắt Thân Đồ Đào lướt qua môi nàng, uể oải "ừ" một tiếng.

Vì bị hắn chạm vào, cổ Tuyên Chi nổi đầy da gà, kỹ thuật hôn của Thân Đồ Đào rất kém, của nàng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Hai người hôn nhau lúng túng vụng về,"tổn thương lẫn nhau" vài lần mới dần tìm được một chút nhịp điệu.

Khi môi dưới bị hắn ngậm lấy, Tuyên Chi không kìm được khẽ rên lên một tiếng, đầu lưỡi lành lạnh tách môi nàng ra, nhẹ nhàng chạm lên đầu lưỡi nàng.

Thân Đồ Đào còn muốn giữ lấy Tuyên Chi tiếp tục, nhưng người trong lòng đã nhanh chóng trượt khỏi hắn, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống đất.

"Kết giới?" Tuyên Chi quay đầu nhìn về phía người đang ngồi trên cành cây. Thân Đồ Đào liếc mắt, phất tay thu hồi kết giới, ánh sáng trắng lập tức lượn một vòng giữa không trung, rồi bay vào ánh nắng chói chang, biến mất.

Thân Đồ Đào đang chìm đắm trong nụ hôn hiếm có, bỗng bị đẩy ra, mở mắt khó hiểu, theo ánh mắt nàng cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt lập tức sa sầm.

Khi tâm trí Tuyên Chi đang hỗn loạn, khóe mắt nàng vô tình quét thấy một đôi mắt chó to như chuông đồng dưới gốc ngô đồng.

Con sói xám đang ngồi nghiêm chỉnh dưới gốc cây, ngẩng đầu, chằm chằm nhìn hai người họ.

Sói xám cảm nhận được sát khí đập vào mặt, tru lên một tiếng, đầu óc choáng váng chạy quanh gốc cây một vòng, rồi đột ngột nhảy lên, chui tọt xuống lòng đất.

Cùng lúc ấy, nó vừa khóc vừa gào một lúc, cuối cùng cũng chấp nhận được sự thật đau lòng rằng mấy nhúm lông kia sẽ không bao giờ mọc lại trên người mình nữa. Nó chạy theo sau lưng Thân Đồ Đào, đến nằm phục dưới gốc cây ngô đồng, quay đầu liếm cái mông trụi lông sắp hói của mình.

Tuyên Chi liếc thấy, cong môi mỉm cười, hai người gần như chạm mũi vào nhau, nhưng nàng lại không có thêm hành động nào, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Vị Quỷ Chủ bệ hạ hận không thể mọc luôn một cây đào dưới mông mình, nở rộ đầy hoa chỉ để tặng cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip