Chương 239
Sau khi mặt trời lặn, Tuyên Chi mới quay về viện Tử Đằng, đồng môn tới hóng chuyện đều đã bị con công mổ đuổi về sạch sẽ, Lâm Quang viện lại khôi phục vẻ yên tĩnh như trước.
Tuyên Chi xoay xoay vài chiếc lá phong đỏ thẫm trong tay, tâm trạng rất tốt, lúc vào cửa đã thấy một bóng người ngồi dưới hành lang, đôi mắt nàng sáng rực, gọi lớn:
"Thân Đồ Đào!"
Dạo gần đây, Thân Đồ Đào vẫn như vậy, thi thoảng lại đột nhiên xuất hiện trò chuyện với Tuyên Chi vài câu, ở bên nàng một lát rồi biến mất không dấu vết, chẳng ai biết hắn đi đâu làm gì.
Vị Quỷ Chủ kia cuối cùng cũng không còn bị thiên quy trói buộc, như một con husky được tháo dây xích, đến vô ảnh đi vô tung, nhưng so với husky thì hắn vẫn đỡ hơn chút, thỉnh thoảng vẫn nhớ đường quay về, ló mặt ra một cái chứng minh bản thân chưa lạc mất.
Nghĩ đến đây, trong đầu Tuyên Chi không sao xua được hình ảnh ấy, mỗi lần thấy Thân Đồ Đào xuất hiện, nàng lại liên tưởng đến con chó ngốc nghếch chạy nhảy mệt rồi quay về uống nước.
Tuyên Chi đun trà trong hành lang, rót cho Quỷ Chủ một chén.
Thân Đồ Đào nhận lấy uống cạn, rồi tự mình rót thêm chén nữa.
Cùng lúc ấy, ý nghĩ trong đầu Tuyên Chi bị đóa hoa đào đọc sạch không sót, Thân Đồ Đào như bị một luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt, tâm tình vừa xao động đã lập tức đông cứng.
Tuyên Chi ánh mắt láo liên, đầy vẻ chột dạ:
"Chó... chó con đáng yêu mà."
Biểu cảm hắn từ sững sờ chuyển sang nhíu mày, cuối cùng là giận dữ xấu hổ, rút ngón tay ra bóp má nàng, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Chó? Nàng lại dám tưởng tượng bản toạ là chó?"
Thân Đồ Đào hơi nhướng mày:
"Xem ra hắn đúng là còn sót lại chút linh thức hoặc ký ức."
Thân Đồ Đào nhíu mày nhìn nàng, yết hầu trượt lên xuống, lại uống thêm nửa chén trà vẫn không dập được cơn khô khát trong cổ.
Tuyên Chi rốt cuộc nhịn không nổi bật cười thành tiếng, Thân Đồ Đào không hiểu chuyện gì, quay sang nhìn nàng, trong mắt đỏ hiện lên vẻ nghi hoặc:
"Cười gì vậy?"
"Không..." Tuyên Chi cười đến mức không nói nổi, đôi mắt cong như trăng non, ánh lệ nơi khóe mắt lấp lánh dưới ánh nến, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.
Ngón tay trắng như ngọc nhẹ động, một đóa hoa đào hồng phấn nở rộ nơi đầu ngón, khi Tuyên Chi cười vui nhất, hắn đột nhiên vươn tay kéo nàng vào lòng, đầu ngón tay đưa vào miệng nàng, ép cánh hoa lên đầu lưỡi mềm mại.
Tiếng cười của Tuyên Chi lập tức tắt ngấm, mắt trợn tròn, theo phản xạ ngậm chặt miệng lại, vô tình ngậm càng sâu hơn.
Tuyên Chi mũi chân khẽ điểm, thân hình uyển chuyển băng qua khoảng sân nhỏ từ cổng vào tới hành lang, ngồi xuống phía đối diện bàn gỗ, tíu tít kể lại hết chuyện hôm nay, cuối cùng hỏi:
"Kiếm Lục Vân có phản ứng như vậy, có phải chứng tỏ linh hồn của Vân Quyện vẫn còn không?"
Thanh kiếm thân trắng như tuyết nhẹ nhàng rung lên, kiếm phong dịu nhẹ lướt vào điện, nâng nhẹ rèm lụa treo ở trung tâm pháp trận.
Tuyên Chi từ lớp lụa khẽ tung kia thấy một lọn tóc của Thi Niệm Niệm ngẩng lên, thoáng sau, mái tóc rũ trở lại lên vai người đang ngủ say, kiếm khí lượn một vòng rồi rút khỏi điện, nhập vào thân kiếm, thanh linh kiếm yên lặng trở lại.
Thấy thanh linh kiếm trông y hệt như trước kia, cuối cùng Tuyên Chi cũng thở phào nhẹ nhõm, bất chấp hơi nóng bức người, đi tới bên Lò Bát Quái, sờ sờ tai lò, chủ động
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền