ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 49

Lúc ở Cửu Lê thành, nàng dồn toàn bộ tâm trí vào việc bảo vệ thành, hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ về ý đồ của Quỷ Chủ bệ hạ. Bây giờ nàng lại vào Bắc Minh, nằm bên cạnh Thân Đồ Đào, nếu không làm rõ chuyện này thì không yên lòng.

Tuyên Chi trằn trọc, ngón tay đặt lên môi mình, bỗng nhớ tới tên tu sĩ nhà họ Vân từng bị yêu quỷ đè xuống liếm mặt hút tinh khí, trong lòng chợt tỉnh ngộ, bỗng bật dậy nhìn về phía Thân Đồ Đào: "Ngươi..."

Thân Đồ Đào khẽ nhấc mi, đôi mắt đỏ trong vắt như nước, không hề có vẻ buồn ngủ: "Ta làm sao?"

Tuyên Chi đột nhiên im bặt, nếu giờ vạch trần hắn, liệu hắn có nổi cơn, trực tiếp hút cạn nàng không? Mới rồi bị hắn hút một hơi, thân thể nàng cũng không thấy phản ứng gì khác thường, chỉ thấy môi hắn có chút lạnh.

Trong đầu nàng lướt qua vô số suy nghĩ, chỉ ngập ngừng một chút rồi quyết định cứ quan sát thêm, liền dịu giọng hỏi: "Bệ hạ tối nay muốn ngủ cùng ta sao?"

Thân Đồ Đào cũng ngồi dậy, ngược lại hỏi: "Các ngươi ở nhân gian động phòng không phải là phải ngủ cùng nhau sao?"

Tuyên Chi: "..." Nhớ lại câu hắn từng nói muốn cho nàng biết lợi hại, tim nàng liền hồi hộp không yên, theo phản xạ nín thở.

Thân Đồ Đào áp môi lên môi nàng hồi lâu, cũng không có động tác tiếp theo, cuối cùng lại tự mình tức giận trước, không vui nói: "Thở đi."

Không cần hắn nói, Tuyên Chi cũng nín không nổi nữa.

Nàng thở mạnh một hơi vào môi Thân Đồ Đào, ánh mắt Quỷ Chủ bệ hạ hơi híp lại, sau đó hài lòng lui về, nằm xuống bên cạnh nàng.

Tuyên Chi: "..." Đây là đang làm gì vậy? Mới đó đã tiến thẳng vào "chủ đề chính" sao? Họ còn chưa bái đường mà? Đã vào phòng luôn rồi?

Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt phóng đại của Quỷ Chủ bệ hạ trước mắt, khoảng cách cực kỳ gần, hai người mũi chạm mũi, có thể cảm nhận hơi thở của nhau – nếu như Thân Đồ Đào còn có hô hấp.

Đây chính là cái gọi là "lợi hại" mà ngươi nói?

Quỷ Chủ bệ hạ tổ chức hôn lễ này thực sự quá qua loa, quá tùy tiện, thiếu điều muốn khắc bốn chữ trên trán "Liên hôn vì lợi ích." Vậy nên những nghi lễ khác có thể qua loa liền qua loa, chỉ cần đạt được mục đích của mình là được.

Lúc đầu Tuyên Chi tưởng Thân Đồ Đào ham sắc đẹp, thèm muốn thân thể nàng, nhưng giờ nhìn lại hình như không phải vậy. Vậy rốt cuộc hắn cần gì ở nàng?

Trong đầu nàng đầy nghi vấn, quay đầu nhìn sang Quỷ Chủ bệ hạ đang rơi vào "thời gian minh triết".

"???"

Đây chỉ là một hình nhân giấy có vẽ khuôn mặt của Quỷ Chủ.

Thân Đồ Đào bị nàng xoa tới xoa lui mu bàn tay, kinh ngạc quay đầu nhìn nàng, trong mắt viết đầy: "Sao ngươi lại thích động tay động chân thế, ngay cả người giấy cũng không tha."

Tuyên Chi phát hiện ánh mắt đầy oán trách của Thân Đồ Đào, lặng lẽ rút tay về, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thân Đồ Đào kéo nàng, nhấc chân định bước vào thần điện.

"Khoan đã!" Cuối cùng trụ trì đền thờ cũng không nhịn được lên tiếng: "Tuyên cô nương, âm quỷ bước vào thần điện, e là xúc phạm thần linh, rốt cuộc cũng không thích hợp cho lắm."

Tuyên Chi: "..." Những người này sao trông như không nhận ra khuôn mặt của Quỷ Chủ bệ hạ vậy?

Thân Đồ Đào kéo căng khoé miệng cứng đờ, làm như không nghe thấy lời trụ trì, nắm tay nàng sải bước bước vào thần điện.

Ngoài điện lập tức xôn xao, Tuyên Chi thậm chí còn nghe thấy tiếng tu sĩ sau lưng rút kiếm khỏi vỏ, nhưng sau đó lại không có hành động nào tiếp theo, có lẽ là bị trụ trì ngăn lại.

Mọi người cũng lần lượt bước vào trong điện, trụ trì nói: "Vậy mời Tuyên cô nương châm hương, khai quang cho tượng thần."

Thân Đồ Đào và Tuyên Chi đứng trước pho tượng thần bằng ngọc cao lớn, dải lụa đỏ trên tượng đã được vén lên, buông như dải khăn vắt qua cánh tay tượng. Bức tượng thần bằng ngọc được chạm khắc cực kỳ tinh xảo, đến từng sợi tóc cũng rõ ràng, Nguyên Sùng Thiên Quân ngồi ngay ngắn trên bệ, một tay cầm ngọc điệp, tay kia đặt trên đầu gối, bên cạnh là hai đồng tử tiên nhỏ tuổi đứng hầu.

Tuyên Chi lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, đến mắt cũng không chớp lấy một cái.

Các tu sĩ và trưởng lão có mặt nghe vậy còn kinh ngạc hơn cả Tuyên Chi, thậm chí không nghe rõ cách xưng hô của âm quỷ kia.

"Thật là hoang đường!"

Tuyên Chi nhìn về phía Thân Đồ Đào.

Thân Đồ Đào trực tiếp vươn tay lấy bình rượu trên bàn thờ, rót đầy một chén, nâng chén hướng về tượng thần, nói: "Đêm nay là ngày đại hỉ của bản toạ, mời Nguyên Sùng Quân hạ giới cùng uống một chén."

Đây là kiểu mời thần đặc biệt gì vậy? Một âm quỷ kết hôn mà lại muốn mời Thần Quân trên thiên giới hạ phàm uống rượu mừng?

Tuyên Chi đợi một lúc lâu, bên cạnh không hề có động tĩnh.

Nàng mơ hồ thấy vị Thần Quân được khắc bằng ngọc ấy hơi cụp mắt xuống, bên tai vang lên một giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Chúc mừng bệ hạ."

Trong điện, không biết ai nhịn không được buông một tiếng quát, vừa dứt lời thì thấy linh quang trong điện đột nhiên đại thịnh, bức tượng thần bằng ngọc ấy trong ánh sáng ấy dường như lột bỏ khí chất phàm tục, phát ra hào quang rực rỡ, thần lực mênh mông.

Được Quỷ Chủ bệ hạ đích thân mời, Nguyên Sùng Thiên Quân dĩ nhiên là chấp thuận.

Sau đó trong điện vang lên tiếng lễ nhạc, có người nâng lụa lên phía trước, quỳ xuống dập đầu mà xướng nguyện, nội dung là dùng những lời lẽ hoa mỹ, cầu kỳ để giới thiệu vùng đất xin Thần Quân ban phúc, phong thổ và con người nơi đó, cầu xin Thần Quân giáng phúc, bảo vệ mọi người bình an.

Khi nàng mở mắt ra lần nữa, đã ở trong Bắc Minh.

Sau đó, Tuyên Chi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, theo Thân Đồ Đào rời khỏi thần điện, bước vào kiệu hoa.

Chiếc kiệu này đương nhiên cũng được làm bằng giấy, nhưng bên trong lại khá rộng rãi, ghế ngồi rất mềm. Tuyên Chi theo nhịp bồng bềnh nhẹ của kiệu, dần dần khép mắt lại.

Cho đến khi ngồi vào trong kiệu, Tuyên Chi vẫn còn nghĩ, nhìn thế nào cũng thấy Quỷ Chủ bệ hạ với vị Nguyên Sùng Thiên Quân kia chẳng thân thiết gì, đơn thuần là bị bắt xuống làm vệ sĩ.