Chương 70
Tiêu Chiếu Ly là hoàng tử thứ mười một của Đại Huyền, mẹ hắn xuất thân thấp kém, khó khăn lắm mới sinh được một vị tiểu hoàng tử, kết quả lại vừa sinh ra đã tật nguyền, lại còn xấu xí.
Linh Vương chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái đã nổi giận đùng đùng, chửi một tiếng
"tiểu quái vật"
, rồi giơ tay định bóp chết hắn ngay tại chỗ. Nếu không phải mẹ hắn vừa mới sinh xong, gắng gượng bò xuống giường quỳ gối khóc lóc cầu xin, thì Tiêu Chiếu Ly đã không sống được đến hôm nay.
Nhưng sau đó mẹ hắn cũng hối hận, vì có một "tiểu quái vật" mù lòa và xấu xí như vậy ở bên cạnh, Linh Vương từ đó về sau chẳng bao giờ đặt chân vào cung điện này nữa. Tiêu Chiếu Ly từ nhỏ đã phải chịu đựng sự oán hận và chửi rủa của mẹ.
Mãi đến năm năm tuổi, khi hắn cùng các hoàng tử công chúa khác lên Thịnh Sơn tế lễ, trong bóng tối mịt mù, hắn lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng. Hắn không biết đó là gì, quá kinh ngạc mà làm rơi lễ phẩm trong tay. Nếu là hoàng tử khác thì chuyện ấy chẳng có gì to tát, chỉ tiếc là người đánh đổ lễ phẩm lại là hắn. Linh Vương ngoái lại nhìn thấy hắn thì cảm thấy vô cùng chướng mắt, tức giận không thôi, định lấy danh nghĩa báng thần mà xử phạt hắn.
Khi ấy, chính là Huyền Thịnh Nguyên Quân từ bi đã hiển linh, cứu hắn một mạng. Linh Vương không thể nổi giận với thần, nên dứt khoát ném hắn vào trong Huyền Thịnh Giáo. Từ đó, việc duy nhất Tiêu Chiếu Ly làm là mỗi ngày ngồi yên trong điện của Huyền Thịnh Nguyên Quân, chỉ có trong thần điện mới yên tĩnh, không nghe thấy những lời chế giễu hay thương hại.
Vì mù lòa nên hắn nhờ người đọc cho nghe các công pháp cơ bản, khai thông linh khiếu, bắt đầu tu luyện, rèn luyện các giác quan khác trở nên ngày càng nhạy bén, cho đến khi không cần dùng mắt mà vẫn có thể hành động như người bình thường.
Về sau, hắn càng lúc càng thường xuyên gặp được Nguyên Quân trong thần điện. Hắn phát hiện thần lực trên người Nguyên Quân dần yếu đi, chỉ khi được dâng hương hỏa thì thần quang mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn, vì thế hắn liền cầu xin Chưởng Giáo Huyền Thịnh cho hắn phụng sự hương hỏa. Cuối cùng, hắn cũng giành được chức vụ phụng sự hương hỏa. Hương khói trong điện Huyền Thịnh không ngừng ngày đêm, nhưng thần quang trên người Nguyên Quân vẫn dần tối đi.
"Ta đảm nhiệm chức tư tế, vốn là để có thể chủ trì tế lễ, hương hỏa. Sau khi tế lễ hàng năm đổi thành năm năm một lần, thì dù là năm năm mới có một lần, cũng luôn bị các bên can thiệp, cuối cùng chẳng thể tổ chức đàng hoàng. Chức vụ tư tế bỗng trở nên nhàn rỗi, nên ta bắt đầu chu du khắp nơi, tiến hành tế lễ mang tính địa phương, mong rằng có thể gom góp được chút hương hỏa."
Tiêu Chiếu Ly đã chu du khắp nơi, chứng kiến quá nhiều cảnh như thế. Dân chúng Đại Huyền sống quá đỗi yên ổn, vùng đất này được Nguyên Quân che chở, mưa thuận gió hòa, vật sản phong phú, ngay cả chiến tranh cũng chỉ là tai họa do người gây ra. Sống trong cảnh an nhàn quá lâu, tất nhiên sẽ không còn cầu thần bái phật. Hương hỏa dần mai một, thần lực của Huyền Thịnh Nguyên Quân cũng ngày càng yếu đi, không còn có thể che chở cho vùng đất rộng lớn này. Khi bị yêu tà quấy nhiễu, yêu ma hoành hành, cầu thần vô vọng thì người ta lại quay ra trách mắng thần quân vô năng, rồi chuyển sang cầu khẩn những thần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền