ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 107: Chương 107

Giám đốc quản lý nhà ăn nhấn thả nút con chuột máy tính, cả hai người họ nhìn chằm chằm vào màn hình một cách căng thẳng, hồi hộp. Họ nhìn thấy Ngô Sơn Huy đi ra ngoài từ trong phòng bao và đi vào trong nhà vệ sinh. Một phút sau, ông ấy bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi mấy bước về phía phòng bao, nhưng rồi ông ấy lại đột nhiên dừng lại, quay đầu lại và nhìn về phía hành lang bên cạnh, có vẻ như có đôi chút không được vui.

Ngay sau khi Ngô Sơn Huy quay người và đi tới hành lang bên cạnh, giám đốc quản lý nhà ăn lập tức chuyển đổi camera giám sát. Chỉ nhìn thấy bóng dáng của Ngô Sơn Huy lang thang trong hành lang một lúc, rồi ông ấy đột nhiên đi đến điểm mù của camera giám sát. Ngay sau đó thì không còn nhìn thấy bóng dáng của ông ấy nữa.

Khuôn mặt của giám đốc quản lý nhà ăn lấm tấm mồ hôi. Hắn ta lập tức kiểm tra tất cả các video ghi hình mà camera giám sát quay lại được, nhưng mà vẫn không thể nào nhìn thấy được Ngô Sơn Huy đã biến mất từ đâu, biến mất bằng cách như thế nào! Hai người họ quay trở lại nơi mà Ngô Sơn Huy xuất hiện lần cuối cùng một cách nhanh chóng, chỉ hận không thể lật tung cả hành lang và các phòng bao ở trên hành lang ở đó lên, thế nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng của Ngô Sơn Huy ở đâu cả...

Lúc này Trương Đức Dũng cũng có hơi hoang mang lo sợ, dẫu đã sống hơn bốn mươi năm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên mà anh ta gặp phải chuyện kỳ lạ như thế này. Sắc mặt của giám đốc quản lý nhà ăn tái nhợt, đôi môi hơi run rẩy, hắn ta hỏi:

"Ngài có muốn báo cảnh sát không ạ?"

Nhưng mà chẳng qua nếu so với giám đốc quản lý nhà ăn, thì Trương Đức Dũng vẫn suy nghĩ chu toàn hơn một chút. Anh ta lập tức từ chối đề nghị muốn gọi báo cảnh sát ngay:

"Ngô tổng là người trưởng thành, chỉ vừa mới mất tích được hơn mười phút, bây giờ có gọi báo cảnh sát cũng vô dụng."

"Nhưng mà tôi sợ nếu quá muộn thì sẽ xảy ra chuyện gì đó mất!"

Giám đốc quản lý nhà ăn đưa mắt nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói:

"Trương tổng, tòa nhà này của chúng ta không được sạch sẽ."

Trương Đức Dũng biết đã có người nào đó đã nhảy xuống từ tòa nhà này, nhưng anh ta vẫn theo phản xạ mà phủ định cách giải thích mang hơi hướng phản khoa học này:

"Hiện tại những người tự tử vì áp lực ở đâu cũng đều có cả, cậu đừng nói những chuyện linh tinh này nữa!"

"Tôi không hề nói linh tinh!"

Giám đốc quản lý nhà ăn nôn nóng mà giậm chân tại chỗ:

"Mặc dù công ty của chúng tôi chỉ vừa mới lấy lại tòa nhà này trong năm nay, nhưng hội sở Kỳ Lân của chúng tôi đã ở đây được năm sáu năm rồi, không có bất kỳ người nào biết rõ chuyện gì xảy ra ở đây hơn tôi cả!"

Với tình hình trước mắt này, Trương Đức Dũng cũng không biết nên làm gì, chỉ có thể ứng phó qua loa một câu:

"Vậy cậu hãy kể lại ngắn gọn mọi chuyện đi."

Giám đốc quản lý nhà ăn lập tức nói: "Ba năm trước, có một ông chủ của một công ty nhỏ ở tòa nhà này đã vì đầu tư tiền chơi đòn bẩy nhưng lại thua lỗ hết tất cả vốn liếng ban đầu, không còn cách nào thu hồi lại vốn được nữa, vậy nên người đó đã nhảy xuống từ tầng thượng của tòa nhà này, tử vong ngay tại chỗ! Giống như những gì mà ngài đã nói, ở bất kỳ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip