Chương 316: Chương 316
Tịnh liêu.
Trương Mộng Đồng đi vòng quanh đình hai lần, đột nhiên nghe thấy tiếng sáo du dương từ xa truyền đến, cô ấy nhịn không được mà dừng lại nghiêng tai lắng nghe, càng nghe càng buồn, đến khi tiếng sáo kết thúc, nước mắt bất chợt tuôn rơi.
"Mình bị sao vậy?"
Trương Mộng Đồng sờ lên mặt, lắc lắc đầu bối rối:
"Không biết chuyện gì xảy ra nữa, chỉ là không thể kìm được nước mắt, có lẽ khúc sáo vừa rồi quá cảm động."
Lần này Ngô Mậu Trúc không ra ngoài mà lấy trong lòng ngực ra một cây sáo trúc, sau đó đưa lên miệng thổi. Đây là tác phẩm mà năm đó ông ta và Mộng Đồng cùng nhau sáng tác, khi ông ta chết, Mộng Đồng vẫn nằm trên người ông ta và nói rằng nếu như ông ta đến gặp cô ấy thì sẽ thổi khúc nhạc này, khi cô ấy nghe thấy thì sẽ biết là ông ta đã đến. Khi đó, khúc nhạc này ông ta đã chơi rất nhiều lần bên cạnh cô ấy trong trạng thái linh hồn, nhưng tiếc là cô ấy đều không thể nghe được.
Kết giới dần dần trở nên trong suốt, chỉ để lại một tầng nhợt nhạt, trong tay Trương Mộng Đồng đang cầm kẹo cưới và thiệp mời, đang ngọt ngào nói chuyện điện thoại:
"Em đã đến đình rồi, em sẽ đưa thiệp mời cho thầy Ngô và trở lại ký túc xá sớm thôi. Đừng lo lắng. Thư Kiệt, ngày mai sớm đến đón em. Chúng ta phải là người đầu tiên đến Cục Dân Chính."
Trong rừng trúc, Ngô Mậu Trúc liếc nhìn Trương Mộng Đồng lần cuối, rồi bỏ cây sáo trong tay xuống:
"Quỷ sai đại nhân, chúng ta đi thôi."
Cuối cùng, Trương Mộng Đồng đứng dậy từ cầu Nại Hà, quay lại nhìn về hướng hoàng tuyền, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Ngô Mậu Trúc.
"Mậu Trúc, em đã đợi anh sáu mươi năm, em đã hoàn thành lời thề, duyên phận của chúng ta đã kết thúc. Thật xin lỗi, em không thể chờ đợi thêm nữa, bởi vì em phải cho anh ấy một lời giải thích."
Trương Mộng Đồng đưa tay về phía Mạnh Thư Kiệt, trên mặt lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào:
"Thật xin lỗi kiếp trước đã làm anh thất vọng. Kiếp sau chúng ta hãy là vợ chồng nhé."
Mạnh Thư Kiệt nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra nắm lấy Trương Mộng Đồng, hai người cùng nhau uống canh Mạnh Bà.
Tấm gương rung chuyển, hình ảnh bên trong đột nhiên biến mất, Ngô Mậu Trúc tuyệt vọng ngã xuống đất, nước mắt chảy dài trên mặt.
Lý Lạc Phàm cất gương đi, cô nhìn Ngô Mậu Trúc với ánh mắt cảm thông:
"Có lẽ hai người đã định là không có duyên ở bên nhau. Đúng như lời ông nói, ngay từ đầu nhân duyên của ông là do ông cưỡng cầu mà có, hiển nhiên là thiên địa bất hòa với mối nhân duyên của ông."
Bạch Tiểu Soái cũng ở bên cạnh yếu ớt khuyên nhủ:
"Trương Mộng Đồng không phụ ông, cũng không quên lời thề với ông. Khúc mắc của ông đã được giải đáp rồi."
Ngô Mậu Trúc chậm rãi đứng lên, ngẩng đầu nhìn trời, rồi lẩm bẩm nói:
"Trời tối rồi!"
Lý Lạc Phàm cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời đã tối sầm, cô có chút khó hiểu trước ý nghĩa trong lời nói của ông ta.
Bạch Tiểu Soái vung tay, quỷ môn quan mở ra, hồn ma lang thang nhân gian trăm năm cuối cùng cũng tiến vào Địa phủ, chuẩn bị đón nhận cuộc sống một lần nữa.
Lý Lạc Phàm thở dài một hơi, nhìn kết giới rừng trúc đang dần dần tan biến, chấp niệm của Ngô Mậu Trúc cũng đã biến mất.
Bành Tư Di nhìn từng cây trúc xanh trước mắt mình, cô ấy có chút lo lắng hỏi: "Những cây trúc này là do Ngô Mậu Trúc nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền