Chương 341: Chương 341
Bộ xác khô ở ảo cảnh tầng thứ năm đã bị hai người Lý Lạc Phàm và Liễu Như Thị hợp tác tiêu diệt sạch sẽ, mấy dãy nhà nối liền nhau đều bị đốt cháy, chỉ còn lại một tòa nhà cao tầng độc lập ở phía sau ảo cảnh.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau đi tới phía trước tòa nhà cao tầng. Cửa tòa nhà bị khóa chặt, bên trong không có bất kỳ tiếng động nào, trông có vẻ rất âm trầm.
Lý Lạc Phàm vung tay lên, sợi dây thừng thật dài bị quăng ra ngoài, trực tiếp đánh bay cánh cửa gỗ. Trong phòng vẫn yên tĩnh như cũ, không có bất kỳ tiếng động, cũng không có bất kỳ bộ xác khô nào đi ra.
Trong lòng Lý Lạc Phàm cảm thấy có chút buồn bực, nhưng càng là ở trong loại tình huống này thì cô lại càng không dám thả lỏng. Tay phải nắm chặt lấy dây thừng, tay trái nắm lấy bùa lôi kích, cảnh giác mà đi tới cửa nhìn vào bên trong một cái, nhưng vừa nhìn thấy bên trong thì cô liền ngây ngẩn cả người.
Trong phòng cũng không có bộ xác khô nào, mà là hai người mặc quần áo vải thô thời Dân Quốc đang ngồi dưới đất. Một người trông khoảng ba bốn mươi tuổi, một người mới mười tuổi, hai mắt họ đều đang dại ra mà nhìn về phía trước, bên cạnh bọn họ còn có một con chó đất đang nằm úp sấp.
Trong nháy mắt Lý Lạc Phàm liền nhớ tới người bạn cùng phòng là Nhiếp Tử Hàm từng nói đến con chó đất ở quê nhà cô ấy. Theo như cô ấy nói thì con chó đất kia là do ba cô ấy nuôi, không biết ăn cái gì mà chết đi rồi sống lại, bị những con chó khác cắn đến mức máu me be bét mà cũng khỏi hẳn rất nhanh. Sau đó con chó đất kia lại sống thêm năm năm rồi mới chết và được chôn ở sân sau.
Nhìn con chó cứng mà lại không chết này, trong lòng Lý Lạc Phàm cảm thấy rùng mình. Năm đó con chó kia thật sự đã hoàn toàn chết sao? Hay là lại một lần nữa chết đi rồi sống lại và đi vào trong ảo cảnh này, trở thành bộ dáng như hiện tại.
Dường như là chú ý tới cái nhìn chăm chú của Lý Lạc Phàm, con chó kia vậy mà lại chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Lý Lạc Phàm một cái, rồi lại cúi đầu xuống, lộ ra bộ dáng không còn thiết sống. Mà từ đầu đến cuối, hai người kia đến ngay cả ánh mắt cũng không nhúc nhích, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm về phía trước.
Lý Lạc Phàm thu tấm bùa trong tay lại, vung sợi dây thừng lên cuốn ở trên tay, đi tới trước mặt hai người kia, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, đánh giá tình trạng của hai người.
Trạng thái của hai người này cũng có chút kỳ quái, rõ ràng là đã chết, nhưng hồn phách cũng không thoát khỏi thân thể, thân thể không có dấu hiệu bị hư thối khô héo. Nói trắng ra là người sống nhưng không có hô hấp và nhịp tim đập, nếu bọn họ còn tiếp tục ở lại đây, thì qua trăm nghìn năm sau, bọn họ sẽ giống như những bộ xác khô ở bên ngoài kia.
Đột nhiên, Lý Lạc Phàm quay đầu nhìn Liễu Như Thị và nói:
"Nghe nói Khổng Giáp thờ phụng quỷ thần, lại có chút thuật pháp trong người. Khổng Giáp biến thành xác khô khó đối phó hơn Cơ Ngọc nhiều."
Liễu Như Thị nhìn Lý Lạc Phàm:
"Cô sợ sao?"
"Nếu sợ tôi đã không tới, nhưng tôi lo lắng cho bọn họ, anh mang bọn họ rời khỏi nơi này đi, huyễn cảnh còn lại tôi tự mình xông qua."
Lý Lạc Phàm nhìn Liễu Như Thị, thần sắc tự nhiên cười cười: "Dù
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền