Chương 365: Chương 365
Không biết là do đêm qua cô ấy ngủ không ngon hay là do lời nói buổi sáng của Lý Lạc Phàm mà ngày hôm nay của Trần Nhã Du trôi qua không mấy tốt lành. Cô luôn cảm thấy mình không có tinh thần, trong lòng cô ấy luôn có một cảm giác buồn phiền, không có chút mong đợi hay hào hứng nào đối với ngày khai trường.
Buổi tối, sau một ngày mệt mỏi, Trần Nhã Du mang sách chuyên ngành do trường cấp về ký túc xá. Cô ấy quyết định tối nay sẽ đi tắm và đi ngủ sớm, vì ngày mai cô ấy phải kiểm tra sức khỏe rồi đến khu huấn luyện quân sự của trường nên cô ấy phải có tinh thần.
Sau khi tắm rửa sớm, Trần Nhã Du lên giường đi ngủ, lần này cô ấy vừa chạm vào gối liền ngủ mất.
Lại là nửa đêm, một luồng âm khí từ sợi dây chuyền hoa mai lại thoát ra, nhưng âm khí này dường như dày hơn gấp đôi so với ngày hôm qua, xen lẫn dục vọng và chấp niệm. Âm khí lại từ ấn đường xâm nhập vào cơ thể Trần Nhã Du.
Trần Nhã Du đang ngủ say lại đi vào căn phòng màu trắng chỉ có sách trong trạng thái xuất thần. Cô ấy lặng lẽ nằm trên giường, quay đầu nhìn những bông hoa mùa xuân đang nở rộ ngoài cửa sổ. Sức khỏe của cô ấy hôm nay có vẻ tốt hơn hôm qua rất nhiều, nằm xuống ngắm hoa một hồi cô ấy mới rời khỏi giường. Mặc bộ đồ ngủ màu be, cô ấy bước đến bàn trang điểm chải tóc.
Trần Nhã Du nhìn mình trong gương và sững sờ trong giây lát, thứ cô ấy nhìn thấy không phải là khuôn mặt của chính mình mà là của một cô gái khác. Cô ấy cảm thấy có gì đó không ổn, muốn đưa tay chạm vào mặt mình, nhưng cơ thể trong giấc mơ rõ ràng không chịu kiểm soát, cô ấy tiếp tục chải tóc, dùng một chút tinh dầu hoa hồng để vuốt phẳng mái tóc xoăn, sau đó cô ấy tiếp tục chải tóc rồi đối mặt với gương nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên định. Sau khi chải tóc, cô ấy cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đi đến bên cửa sổ, vén tấm vải trùm đàn lên, lộ ra một cây đàn tranh. Cô ấy ngồi trước đàn cầm dụng cụ chơi đàn lên rồi bắt đầu chơi, từ « Hán giang vận » đến « khúc phóng túng », từ « tri âm tri kỷ » đến « đêm thu tư », cô ấy khảy đàn hết đêm hôm đó, tuy ngón tay đau nhức sưng tấy nhưng cô ấy vẫn không thể dừng lại, cuối cùng cô ấy cảm thấy ngực đau nhức, phun ra một ngụm máu lên trên đàn, cơ thể nghiêng ngả.
***
Cùng lúc đó, Lý Lạc Phàm quay đầu nhìn về phía Cao Vũ Phỉ cùng Nhiếp Tử Hàn. Cao Vũ Phỉ suy nghĩ một chút, quyết định nói ra sự thật:
"Thật ra hôm qua mình rất thích chiếc vòng cổ này, nếu không phải tấm bùa hộ mệnh cậu đưa cho mình đột nhiên trở nên nóng lên thì mình đã mua rồi. Nếu mình mua về mà cậu nói với mình sợi dây chuyền này có tà khí, bảo mình đừng đeo, sợ là mình cũng thấy khó chịu."
Nhiếp Tử Hàn cũng gật đầu:
"Chuyện này cậu nói với chúng mình thì không sao, bởi vì chúng mình thân với nhau. Nhưng cậu và Trần Nhã Du không thân quen như vậy, cho nên khả năng cao là câu ấy không thể tiếp nhận đề nghị thẳng thắn như vậy."
Nghe vậy, Bành Tư Nghị có chút lo lắng nhìn Lý Lạc Phàm:
"Nếu cậu ấy không tin chúng ta thì phải làm sao?"
Lý Lạc Phàm dang rộng tay: "Không sao đâu, ngày mai mình sẽ nói lại với cậu ấy, chờ đến khi cậu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền