Chương 392: Chương 392
"Vậy thì rất khó đúng không?"
Lý Lạc Phàm nhíu chặt mày:
"Nếu như hồn phách đó trong ba ngàn năm này vẫn luôn đầu thai chuyển thế thì sao? Kiểu hồn phách như vậy cũng không thể lấy lại được ký ức của ba ngàn năm trước đúng không?"
Liễu Như Thị chần chừ một lát rồi nói tiếp:
"Chắc hẳn trước khi làm những việc này hắn ta đã nghĩ xong cách từ lâu rồi, nếu không hắn ta cũng sẽ không hao phí thời gian ba ngàn năm này."
Ánh mắt của Liễu Như Thị loé lên một tia cảm xúc phức tạp, giọng nói hơi chua chát:
"Có lẽ hắn ta cảm thấy sau khi chuyển thế cũng không còn là người trước kia nữa, hắn ta muốn hồn phách lúc đầu trở về trong thân thể lúc đầu."
"Dùng thịt Thái Tuế sống để hồi sinh người từ hơn ba ngàn năm trước, chỉ sợ trong chuyện này thịt Thái Tuế sống chính là mắt trận, là thuốc dẫn. Chỉ là chúng ta không biết bây giờ hắn ta đã có bao nhiêu thịt Thái Tuế sống, nếu ít hơn một nửa thì chúng ta còn kịp ngăn cản hắn ta, nếu hơn một nửa hoặc là đã tập trung đầy đủ tất cả thịt Thái Tuế sống, vậy thì chúng ta sẽ vô cùng nguy hiểm."
Liễu Như Thị nhìn Lý Lạc Phàm, nghiêm túc hỏi:
"Vừa nãy cô đã đồng ý hành động lần này sẽ để tôi chỉ huy đúng không?"
Lý Lạc Phàm hơi khó hiểu gật đầu: "Đúng vậy."
"Vậy thì tốt, cô nghe cho kỹ đây!"
Hai bàn tay của Liễu Như Thị đè bả vai của Lý Lạc Phàm xuống, hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi nghe thấy Liễu Như Thị nói rõ từng câu từng chữ:
"Nếu như sự việc có biến, tôi sẽ ra lệnh cho cô đi, lúc này nhất định cô phải rời đi ngay lập tức, không được có bất kỳ do dự và thắc mắc nào, ngay lập tức dùng hết tất cả khả năng cuối cùng và dùng tốc độ nhanh nhất để rời đi."
Nghe vậy, Lý Lạc Phàm liền sững người,
"Sự việc có biến anh ở lại tôi đi là có ý gì?"
Lý Lạc Phàm đẩy bàn tay của anh đang đặt trên vai mình ra, tiến lên một bước ép anh vào tường, đưa tay túm lấy cổ áo của anh:
"Ý của anh là nếu tôi không đi thì tôi sẽ chết?"
Liễu Như Thị mím môi:
"Nếu ngay cả tôi cũng không chống đỡ được, vậy thì cô ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, chẳng bằng nên rời đi trước."
Lý Lạc Phàm bật cười, bàn tay túm cổ áo càng siết chặt hơn:
"Ngài Liễu, anh cũng không giống kiểu người sẽ vì người khác mà hi sinh bản thân mình, có phải anh có chuyện gì giấu tôi đúng không?"
Liễu Như Thị sững người một lát, không nói câu nào.
Lý Lạc Phàm tới gần một bước, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh:
"Anh có việc gì giấu tôi?"
Liễu Như Thị có chút mất tự nhiên xoay mặt ra chỗ khác, không biết là bởi vì cách Lý Lạc Phàm gần quá, hay là không dám trả lời vấn đề của cô:
"Tôi chỉ là lo lắng cho hành động lần này. Trận pháp của hắn ta cô cũng từng thấy rồi, hơn ba ngàn năm trước hắn ta đã có năng lực đó, đến bây giờ chỉ sợ hắn ta đã có thể so với Thần Ma. Nếu quả thật đến lúc hai người chúng ta liên thủ cũng không đánh lại hắn ta, cô rời đi tôi ngược lại sẽ có không gian để phát huy."
"Phát huy kiểu gì? Tự bạo kéo theo hắn ta chết cùng?"
Lý Lạc Phàm hơi khó hiểu lắc đầu: "Điều này không khỏi quá ngu ngốc, không phải chỉ có một mình anh hành động, nếu như hai người chúng ta không có phần thắng vậy thì chúng ta sẽ gọi mười,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền