ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 87: Chương 87

Năm đó rất nhiều đứa trẻ được Lý Đại Hải cứu, điều khác biệt so với những người khác là, Trần Dư Thịnh vừa cảm kích lại vừa điên cuồng đố kị với Lý Đại Hải. Dựa vào cái gì mà ông ta lại có một sản nghiệp lớn như vậy? Dựa vào cái gì mà ngay cả tiền sinh hoạt của mình cũng phải cần người khác giúp đỡ? Trần Dư Thịnh khao khát có tiền, khao khát phất nhanh, khao khát có được một cuộc sống phú hào giống như Lý Đại Hải! Đây là một loại cảm xúc điên cuồng đố kỵ, tâm lý của ông ta bị vặn vẹo, ông ta chỉ muốn Lý Đại Hải rời khỏi vị trí người giàu nhất, ông ta chỉ muốn lấy đồ của Lý Đại Hải làm của riêng, ông ta muốn cướp mọi thứ của người khác.

Ông ta cho là mình đã thành công, nhưng khi Lý Đại Hải xuất hiện trước mặt mình, Trần Dư Thịnh cảm giác như mình đã bị lột sạch không còn gì để che giấu. Loại cảm giác này giống như vừa nể phục vừa đố kị, vừa tự ti lại vừa ao ước, vừa ngưỡng mộ lại vừa tràn ngập cảm xúc sợ hãi, ông ta cảm giác mình giống như một tên trộm đang tìm chỗ trốn. Lúc này ông ta mới phát hiện ra, mặc dù những năm qua ông ta sống rất xa xỉ, nhưng thực chất tâm lí của ông ta vẫn giống như một đứa trẻ nghèo khó không có gì cả.

Trong mắt Trần Dư Thịnh hiện lên một tia tàn nhẫn, siết chặt ngón tay. Nhưng giây tiếp theo, một bàn tay trắng nõn đã nắm lấy mu bàn tay của ông ta, một lực mạnh mẽ ập tới, Trần Dư Thịnh cảm giác như tay mình như sắp bị bẻ gãy.

Ông ta còn chưa kịp phản ứng, Trần Dư Thịnh đã cảm giác tay mình bị một lực kéo ngược ra sau, tiếp theo trước mặt trời đất như bị đảo lộn, ông ta nặng nề ngã xuống đất.

Lý Lạc Phàm bước tới dùng chân dẫm lên ngực ông ta, cúi người khóe miệng lộ ra một nụ cười thích thú:

"Ông nghĩ là ông có thể bóp chết được tôi? Ông nghĩ là tôi vẫn còn là đứa bé mười ba tuổi sao, chỉ cần dùng một tay là có thể đánh được ba cái!"

Trần Dư Thịnh chưa từng trải qua sự sỉ nhục như thế này, cố gắng đứng lên, thế nhưng cái chân trên ngực ông ta giống như Thái Sơn, làm cho ông ta không thể sử dụng một chút sức lực nào cả.

Lý Lạc Phàm cười nhạo, đưa chân lên đá một cú, cả người Trần Dư Thịnh bay ra sau, nặng nề đập vào tường.

Kế tiếp, Lý Đại Hải bước từng bước về phía Trần Dư Thịnh, mỗi bước chân dường như đang muốn dẫm nát thần kinh của ông ta, khiến toàn thân ông ta run rẩy.

Ngẩng đầu nhìn Lý Đại Hải gần trong gang tấc, trong mắt Trần Dư Thịnh tràn ngập sự sợ hãi, môi run rẩy nói ra một chữ: "Ba..."

"Cậu không xứng gọi tôi là ba, tôi cũng không có loại con rể sói mắt trắng này."

Lý Đại Hải từ trên cao nhìn xuống Trần Dư Thịnh, trên mặt hiện ra vẻ kinh thường và oán hận:

"Trần Dư Thịnh, điều tôi hối hận nhất trong cuộc đời này chính là giúp đỡ cậu, nếu như cậu động thủ với tôi, tôi có thể giả mù bỏ qua, nhưng cậu trăm ngàn lần không thể giết con gái của tôi!"

Lý Đại Hải đột nhiên nhào lên phía trước, dán chặt vào người Trần Dư Thịnh, dùng đôi mắt không đồng tử nhìn vào ông ta:

"Tôi sẽ không bỏ qua cho cậu, nếu cậu sống thêm một ngày, tôi sẽ khiến ngày đó không được yên bình."

Trần Dư Thịnh hoảng sợ mở to hai mắt, ở phía dưới ông ta thực sự đã tiểu ra một dòng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip