Chương 90: Chương 90
Lý Lạc Phàm nhớ lại những chuyện đã xảy ra mấy ngày này, vẫn có chút chưa hài lòng: 'Có phải chúng ta đã làm việc quá nhanh rồi không? Con vốn định cho ông ta nghèo khổ chán nản trước, sống trong lán trại, ăn rau dày cám, hưởng thụ cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục, sau đó mới giao nộp bằng chứng giết người. '
Lý Đại Hải sờ tóc Lý Lạc Phàm: 'Giải quyết nhanh chóng là cách tốt nhất, tập đoàn nhà chúng ta cần con quản lý, công việc ở âm phủ con cũng không thể buông bỏ, hai tháng nữa con còn phải vào đại học, con xem nhiều chuyện quan trọng đang chờ con, Trần Dư Thịnh nó không xứng đáng làm con lãng phí thời gian, loại con trùng gây hại này nên được xử lý càng sớm càng tốt, kẻo nó nhảy dựng lên chướng mắt. '
Lý Minh Châu cười rạng rỡ: 'Con không cảm thấy đối với Trần Dư Thịnh kết quả như vậy kích thích sao? Từ chủ tịch đến tù nhân, ngay cả một xung đột cũng không có, một đòn như vậy còn tệ hơn việc trở lại cuộc sống nghèo khó, hơn nữa cuộc sống trong tù cũng không dễ chịu chút nào. Ông ta ở trong đó có đủ thời gian từ từ thưởng thức. '
Nghe mẹ và ông ngoại nói thế, Lý Lạc Phàm cảm thấy sảng khoái, chút buồn phiền cuối cùng đã biến mất.
Tiễn người một nhà của Trần Dư Thịnh đi, những bóng ma nấp trong túi Lý Lạc Phàm cũng lần lượt chui ra, khuôn mặt của mỗi hồn ma đều rạng rỡ niềm vui, mặc dù thời gian từ kết án đến tử hình Trần Dư Thịnh ít nhất cũng một năm rưỡi, nhưng bọn họ đều có cảm giác đã trả được thù.
Nhìn thấy dáng vẻ đầy nước mắt của Trần Thanh Dao, Lý Lạc Phàm lạnh lùng cười một tiếng: 'Cô khóc cái gì? Mười mấy năm qua cả nhà các người dùng phí sinh hoạt của tôi cơm áo không lo, sống trong biệt thự của tôi, có giúp việc chăm sóc, ăn vô số món sơn hào hải vị, học trường tư thục tốt nhất, còn tôi, chủ nhân thực sự thì phải sống một mình trong một thị trấn nhỏ, ngay cả tiền sinh hoạt cũng phải tự mình kiếm ra, cô có tư cách gì mà khóc trước mặt tôi?' Cũng không ngờ chỉ vài ngày ngắn ngủi hai người đã đổi vị trí cho nhau, hóa ra từ đầu chính mình mới là người cầu xin sự bố thí. Đáng tiếc là, người này cũng không thèm liếc nhìn cô ta một cái.
Nước mắt của Trần Thanh Dao bị Lý Lạc Phàm ép trở lại, mặt nóng bừng: 'Tôi chỉ là không biết sống ở đâu.'
'Đó là chuyện của cô.' Trong giọng nói của Lý Lạc Phàm không có chút cảm xúc nào: 'Trước mười tám tuổi tôi đã có thể tự nuôi bản thân, cô cũng đã mười tám tuổi lại không thể sống được sao? Tôi cho cô một tiếng nữa, nhanh thu dọn hành lý rời khỏi đây cho tôi.'
Dừng một chút, Lý Lạc Phàm bổ sung thêm: 'Vì cô là con gái cũng không phạm lỗi gì lớn, tiền riêng, các loại chi phiếu linh tinh của cô thì có thể mang đi, tôi sẽ không đóng băng. Nhưng tài sản trong ngân hàng đứng tên Phương Lục Bình và Trần Dư Thịnh thì cô đừng nghĩ tới, các người sống phung phí nhiều năm như vậy, vài ba thứ kia cho dù có quy ra tiền cũng không đủ 60 triệu để trả cho tôi.'
***
Đã giải quyết xong Trần Dư Thịnh và gia đình hắn, đầu tiên Lý Lạc Phàm sa thải bảo mẫu và đầu bếp, làm mấy ngày bầu không khí tổ Trần Bằng Cương lại chui vào người giấy, khí thế ngất trời của nghề đầu bếp ban đầu lại nổi lên.
Vương Mạt cũng không nhàn rỗi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền