Chương 97: Chương 97
Vương Tiệp cầm lấy ly thủy tinh, ngón tay có chút trắng bệch: 'Lý tổng, có phải cô có tin tức gì của Vương Mạt hay không? Tôi muốn biết. '
Lý Lạc Phàm ho nhẹ một tiếng: 'Hiện tại cô đã có hạnh phúc của riêng mình, cô cần gì phải biết nhiều làm gì?'
Vương Tiệp cúi đầu nhìn ly thủy tinh trước mặt: 'Ly nước xoài này có mùi vị giống hệt như Vương Mạt làm, giống như ly nước mà tôi đã uống vào bốn năm trước, tôi tuyệt đối sẽ không nhớ lầm mùi vị này. '
'Như tôi đã nói, tôi chỉ muốn chấm dứt đoạn tình cảm đã mất của mình, hãy để tôi hoàn toàn buông bỏ chuyện này và bắt đầu một cuộc sống mới, tôi muốn giải được câu đố này, tôi muốn biết đáp án, tôi không muốn vài chục năm sau khi tôi đã chết mà vẫn còn nghi ngờ vấn đề này.
" Vẻ mặt của Vương Tiệp vô cùng cố chấp.
'Cô yên tâm, cô có nói cho tôi biết năm đó anh ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn như xảy ra tai nạn mất trí nhớ, thì cho dù bây giờ anh ấy đã khôi phục trí nhớ, vẫn còn độc thân, vẫn còn yêu tôi, thì tôi cũng không bao giờ ở bên anh ấy nữa. Hiện tại tôi rất yêu bạn trai Khương Minh của mình, còn về Vương Mạt anh ấy đã trở thành quá khứ và sự hối tiếc của tôi."
Lý Lạc Phàm nói xong, do dự một chút, nhìn Vương Mạt.
Vương Mạt lặng lẽ thở dài, nhìn về phía Lý Lạc phàm gật đầu: 'Nói cho cô ấy biết đi. '
'Quả thật tôi biết tin tức về anh ấy, lần này gặp cô cũng là do anh ấy ủy thác.
" Lý Lạc Phàm cầm chiếc khăn tay đưa tới trước mặt Vương Tiệp: 'Nhưng cô phải chuẩn bị tâm lý. '
Vương Mạt không tự chủ mà nắm tay thành quả đấm, cả người cũng bởi vì hồi hộp mà căng thẳng theo: 'Không lẽ anh ấy thực sự mất trí nhớ? Sẽ không cẩu huyết vậy chứ!'
Lý Lạc Phàm lắc đầu, chậm rãi nói: 'Anh ấy không bị mất trí nhớ, mà là mất mạng."
Vương Tiệt đột nhiên đứng dậy, chiếc ghế gỗ lim nặng nề bị hất đổ kêu 'loảng xoảng'.
"Cái gì? Không thể nào!"
Vương Tiệt có chút mất bình tĩnh hét lên:
"Không phải cô nói anh ấy ủy thác cho cô tìm tôi sao?"
'Nếu như vậy tôi sẽ nói cho cô biết. ' Lý Lạc Phàm lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ giấy màu vàng, chậm rãi gấp lại: 'Đúng như lời cô đã nói, năm đó Vương Mạt đã xảy ra tai nạn xe, trên xe còn có ba mẹ anh ấy, nổ bình xăng, không một ai thoát được. '
Tờ giấy màu vàng trong tay Lý Lạc Phàm từ từ đứng dậy, một bóng người trong suốt xuất hiện trước mặt Vương Tiệp, làn da của anh ta nhợt nhạt thiếu sức sống, trên mặt tràn đầy vẻ xin lỗi và đau lòng.
'Nhu Nhu, thực xin lỗi, là anh đã lỡ hẹn. '
Nhìn thấy gương mặt khắc cốt ghi tâm trước mặt, không khác gì so với mười hai năm trước, Vương Tiệp run rẩy đưa tay chạm vào mặt Vương Mạt, nhưng bàn tay lại xuyên qua mặt anh ta, cô ấy không thể chạm vào anh ta!
Sự thật này khiến Vương Tiệp hoàn toàn suy sụp, cô ấy ngồi xổm xuống đất khóc lớn, Vương Mạt nhìn Vương Tiệt đang ngồi xổm dưới chân mình, lặng lẽ thở dài.
Trước đó, Lý Lạc Phàm và Vương Mạt nhìn nhau do dự, bởi lẽ vào năm đầu tiên sau tai nạn, Vương Mạt luôn ở cạnh Vương Tiệp, tận mắt nhìn thấy hết những đau khổ sống không bằng chết của cô ấy, cũng thấy được cô ấy chia tay hết lần này đến lần khác, Vương Mạt lo lắng cô ấy sẽ luôn kháng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền