ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hoả Chủng Vạn Năng

Chương 59. Chương 59

Chương 59

Diệp Mặc giật cả mình theo bản năng, trong mắt lộ ra sợ hãi vô hạn, như thể thú nhỏ chấn kinh vậy, thân thể cũng không nhịn được run rẩy.

"Ta... Ta..." Diệp Mặc hoảng loạn nói.

Vương Khung nhíu mày, nghiêng người nhìn lại, chỉ thấy một vị thanh niên chậm rãi đi tới.

Khuôn mặt gã tuấn lãng, người cao thon rắn chắc, ánh mắt băng lãnh, toàn thân tản ra khí chất cao cao tại thượng.

"Ngọc thiếu gia, loại ngu xuẩn này, ngươi muốn y làm cái gì, nô bộc cơ linh hơn y còn có rất nhiều."

Nữ tử yêu diễm ở bên cạnh kéo tay thanh niên, cọ xát bộ ngực to vào người gã.

"Y mặc dù là một kẻ ngốc, nhưng lại có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được, nhớ được tất cả điển tịch, ngược lại là có thể thuận tiện cho ta hỏi."

Thanh niên thờ ơ nói.

Từ đầu đến cuối, gã đều không có nhìn Vương Khung một lần nào.

Đó cũng không phải là cố ý như vậy, mà là ngạo nghễ và lạnh lùng bẩm sinh.

"Nô bộc?" Trong lòng Vương Khung hơi hồi hộp một chút.

Hoá ra Diệp Mặc cũng không phải là đệ tử Quang Minh Học Cung, chỉ là nô bộc của vị thanh niên trước mặt này.

Hơn nữa vị thanh niên này hiển nhiên cũng không có phát giác được tiềm năng kinh khủng của Diệp Mặc, năng lực Diệp Mặc biểu hiện ra ngoài cũng chỉ là đã gặp qua là không quên được mà thôi.

Phanh! Đột nhiên, một tiếng động lớn rơi xuống.

Diệp Mặc giống như đống cát bay ngang ra ngoài, đâm vào trên vách tường.

Y quỳ rạp xuống đất, khóe miệng tràn ra máu tươi, trong mắt tràn ngập sợ hãi, lại không ngừng dập đầu.

"Thật... thật xin lỗi...ta... ta sai rồi..."

Diệp Mặc hoảng sợ giống một con thú nhỏ chấn kinh, không nhịn được run rẩy.

"Ngươi làm gì vậy?"

Vương Khung chấn kinh, nghiêm nghị quát.

Thanh niên nghe thế, quăng ánh mắt tới, lúc này mới chú ý tới Vương Khung.

"Ta giáo huấn nô bộc, mắc mớ gì tới ngươi?"

"Nô bộc cũng là người!"

Vương Khung cắn răng nói.

"Nô bộc cũng là người?"

Thanh niên cười:

"Đây là ai nói?"

"Hửm?" Vương Khung khẽ giật mình.

"Trong mắt ta, y chẳng qua chỉ là một con súc sinh biết nói chuyện mà thôi, tính mạng cũng đều là của ta, động thủ thì lại như thế nào?"

Thanh niên thờ ơ nói.

"Ta không cho phép y nói chuyện với người khác, y còn dám làm trái ý tứ của ta, loại nô bộc cứng đầu này không nên giáo huấn sao?"

Ông! Lời còn chưa dứt, một bóng đen lấp lóe, quất vào trên người Diệp Mặc.

Diệp Mặc hét thảm một tiếng, cả người bay vọt ra ngoài, máu thịt phần lưng của y tràn ra, hoàn toàn mơ hồ.

Nhưng Diệp Mặc vẫn đang không ngừng nói lời xin lỗi.

"Phái ngự vật!"

Trong mắt Vương Khung hiện ra một vệt sát khí.

"Tiểu tử, đừng có bày ra tinh thần trọng nghĩa ở trước mặt ta, ngươi không xứng!"

Thanh niên thản nhiên nói:

"Trong mắt ta, ngươi không thể cải biến được vận mệnh của y, thậm chí ngay cả vận mệnh của chính ngươi cũng vô pháp nắm giữ."

Thanh niên cao cao tại thượng, từ đầu đến cuối tâm tình của gã đều không có mảy may dao động.

Gã trời sinh cao quý, hờ hững thế gian, dường như không để bất luận kẻ nào ở trong mắt.

"Tiểu tử, mới tới? Ngươi ngay cả Ngọc Mãn Đường, Ngọc thiếu gia cũng không nhận ra?"

Nữ tử yêu diễm bên cạnh cười nói:

"Chẳng trách lại lơ ngơ như vậy!"

"Cút về, ba ngày không cho phép ăn cơm."

Ngọc Mãn Đường ra lệnh một tiếng, chợt nhấc chân liền muốn rời khỏi.

"Chờ một chút!"

Vương Khung lãnh đạm nói.

"Y là nô bộc của ngươi...ta muốn mua y từ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip