ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 71: Jack

Sau khi thức tỉnh dị năng, Cơ Minh Hoan cũng đã đôi lần nghĩ đến vấn đề này:

— Nếu mình là dị năng giả Cấp Hạn Chế, liệu cha mẹ mình có phải người bình thường không?

Cứ nhìn vào tình hình nhà Cố Khỉ Dã là thấy: gen di truyền của dị năng giả vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có thể ảnh hưởng đến cả gia tộc. Ngược lại, những trường hợp tự thức tỉnh dị năng mà không có gen di truyền từ tổ tiên lại ngày càng hiếm.

Nhưng đối với hai chữ "cha mẹ", Cơ Minh Hoan bây giờ chẳng có hứng thú gì, nên cho dù vấn đề này còn rất nhiều khía cạnh để đào sâu, hắn cũng chưa từng suy nghĩ kỹ hơn... Dù chỉ một lần.

Trong nhận thức của Cơ Minh Hoan, người nhà của hắn bây giờ chỉ có Khổng Hữu Linh. Nàng là người nhà duy nhất của hắn. Nếu sau này Đạo Sư muốn dùng cha mẹ hắn để uy hiếp, vậy hắn sẽ không ngần ngại từ bỏ hai người kia đầu tiên. Sống chết của họ chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn mặt không cảm xúc, cố gắng lục tìm khuôn mặt cha mẹ trong đầu, nhưng bao năm không gặp, ngay cả dung mạo của họ trông thế nào cũng gần như quên sạch, chỉ còn lại những hình bóng và vài cảnh tượng mờ nhạt.

Đạo Sư đột nhiên nhắc đến cha mẹ hắn, quả thực khiến hắn có chút bất ngờ.

"Lần gặp mặt sau, ta sẽ kể cho cậu nghe chuyện về cha mẹ cậu."

Đạo Sư nói.

"Tôi không cần, tôi chỉ muốn biết họ còn sống hay không."

Cơ Minh Hoan nói.

"Còn sống."

"Sống, nhưng không tìm mình... Thế thì khác gì chết?"

Cơ Minh Hoan đáp.

"Thế là đủ rồi."

Tiếng bước chân dừng lại ở cửa, bóng lưng Đạo Sư đứng bất động dưới ánh đèn. Gã hơi nghiêng đầu, qua khe cửa liếc nhìn Cơ Minh Hoan vẫn ngồi trên ghế. Một giây trước phòng giam còn đèn đóm sáng trưng, một giây sau đã tắt ngóm.

Cả đêm không có gì để nói, vì tinh thần quá mệt mỏi nên tối đó Cơ Minh Hoan ngủ rất say. Chính vì phải điều khiển ba cơ thể cùng lúc, hắn bắt buộc phải đảm bảo ngủ đủ giấc để duy trì trạng thái tinh thần tốt nhất. Nếu không... lỡ ngày nào đó trong lúc mệt mỏi cực độ mà tiến vào thế giới tinh thần, ngẩng đầu lên lại thấy hai cái xác treo cổ trong thư viện đột nhiên sống lại, vậy thì đúng là trời sập.

Dần dần, mí mắt khép lại, ý thức chìm vào giấc mộng.

Vừa tỉnh dậy còn hơi mơ màng, Cơ Minh Hoan lúc này không phân biệt được rốt cuộc là cơ thể nào nghe thấy tiếng chuông, hay đây chỉ là một giấc mơ của mình — kể từ khi mở ra

"chế độ phân liệt hoàn toàn"

, hắn lại bắt đầu nằm mơ.

Không biết bao lâu trôi qua, một hồi chuông điện thoại phiền phức từ trong bóng tối đánh thức hắn.

Bốn phía tối đen như mực, rất nhanh hắn nhận ra mình vừa làm một chuyện ngu ngốc: trong phòng giam làm gì có điện thoại. Thế là hắn vỗ trán một cái,"bộp" một tiếng nằm vật lại xuống giường.

Thế là hắn bắt máy, tiếng chuông phiền phức cuối cùng cũng ngừng lại.

Cơ Minh Hoan nghiêng đầu, kẹp điện thoại bên tai, chỉ buông ra một chữ: "Ai?"

Rất nhanh, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ lành lạnh mà ngây thơ.

Hắn nằm thẳng trên giường, tiếng chuông điện thoại bên tai chói tai, túi áo không ngừng rung lên. Nhanh chóng lôi chiếc điện thoại trong túi áo hoodie ra, cúi đầu xem, quả nhiên là cơ thể này nhận được cuộc gọi. Chỉ thấy trên màn hình ngoài tin nhắn spam của Tô Tử Mạch thì chẳng còn gì khác.

Nghe là biết giọng của Ayase Gấp Giấy. Nàng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip