Chương 1218: Quái vật thế giới lão bản nhất bổng
Đến khi nhóm đồng bạn của nàng nhận "hàng" - Khúc Sơn Liễu - vẫn còn chút choáng váng.
Không phải, làm sao cục diện lại thành ra thế này?
Có phải có chỗ nào đó không đúng không!
Khúc Sơn Liễu mơ màng nhận hàng, so với danh sách, xác định người đưa tới đúng là huyết mạch trực hệ của gia tộc Noah.
Khúc Sơn Liễu giật mình kịp phản ứng, nàng vừa nói gì nhỉ... Đúng rồi, đưa một tộc nhân của ngươi đến đây... Nàng bảo người của gia tộc Noah đưa người đến cho nàng?
Hiển nhiên, Hách Lâm cảm thấy trong thời gian ngắn không bắt được kẻ xui xẻo ở nhà bên cạnh, chỉ có thể đưa người nhà mình tới.
Ngân Tô cảm thấy người kia rất lạ mặt, hình như chưa từng thấy ở trang viên Lục Cốc.
Hách Lâm hẳn là sẽ không đưa thành viên huyết mạch trực hệ biết quá nhiều chuyện, đoán chừng là bị gạt ra rìa, không hiểu nhiều về công việc nội bộ của tứ đại gia tộc, nhưng đối với bọn họ mà nói lại rất đáng chết.
Ngân Tô đã đưa người tới, nào có lý do không tính tiền.
Dù Khúc Sơn Liễu có nội tâm dậy sóng thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể trước hết để cho kẻ làm công không công kia cầm đồ vật hoàn thành giao dịch.
...
...
Ngân Tô đi dạo bên ngoài một đêm, sáng sớm mới thong thả đi bộ về trang viên Lục Cốc, vừa vặn gặp lúc ăn sáng.
Ngân Tô tuyệt đối không khách khí, trực tiếp kéo ghế ngồi xuống, chỉ huy Shelley đi lấy bộ đồ ăn cho mình.
Vưu Lợi, người thích ngồi xổm bàn ăn, không có ở đây, đoán chừng vừa lên làm gia chủ có nhiều việc, ngay cả thời gian ăn sáng cũng không có, các thành viên gia đình khác ngược lại đều có mặt.
Oán phụ đeo tạp dề, cầm một cái nĩa tức giận mắng:
"Còn biết chọn giờ về cơ đấy, con nhà ta không cho phép đêm không về ngủ!"
Không coi mình là người ngoài, cũng không coi mình là người nhà, Ngân Tô ngạc nhiên:
"Vậy Makino chẳng phải muốn bị đuổi ra khỏi gia phả?"
Quái xi măng càng bạo táo hơn, trực tiếp mắng:
"#@! ... Ai là con nhà ngươi, ngươi cũng xứng @#! ~ $ *..."
Shelley cầm bộ đồ ăn trở về, nhẹ nhàng nhắc nhở:
"Ba ba, nàng không phải con nhà chúng ta, là ông chủ của chúng ta."
Oán phụ "ầm" một tiếng đập cái nĩa lên bàn, hung dữ quát:
"Người lớn nói chuyện trẻ con không được xen vào!"
Shelley bĩu môi, ngồi lại vào chỗ của mình, vùi đầu so tài với đồ ăn trên bàn.
Hách Lâm giữ chặt oán phụ vẫn còn muốn dạy dỗ đứa bé, bảo ông đi uống thuốc, trấn an xong mới hỏi ông chủ đêm không về ngủ:
"Tối qua quảng trường trung tâm bên kia xảy ra chút chuyện... Không liên quan đến ngươi chứ?"
Đáy lòng Hách Lâm kỳ thật có tám mươi phần trăm... Không đúng, chín mươi phần trăm nghi ngờ.
Dù sao tối qua nàng bảo mình đưa một thành viên dòng chính của gia tộc Noah ra ngoài.
Nàng rất muốn biết người kia bị nàng đưa đi đâu, nhưng Hách Lâm hiểu rõ có một số vấn đề vẫn không nên hỏi thì hơn.
Dù sao người kia cũng không quan trọng, chết thì đã chết đi.
Ngân Tô vừa ăn cơm vừa trả lời:
"Có cũng không có."
Hách Lâm không hiểu lắm cách dùng từ này, nghi hoặc nhìn nàng.
Ngân Tô đối với nhân viên từ trước đến nay bao dung có kiên nhẫn, cho nên lúc này cũng rất chu đáo giải thích cho Hách Lâm:
"Tối qua ta ở bên đó, nhưng kẻ phá hoại không phải ta. A, a quái cuối cùng có tham gia chút, nhưng cái này không trách chúng ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền