Chương 106: Vệ sĩ phải kiêm cả tài xế! (2)
Tần Mục không thể thẳng thắn nói với cô đây là thuốc trú nhan được vì vậy sau khi đưa ra vô số lý do cuối cùng mới lừa được cô uống thuốc.
Kết quả là đến nửa đêm, đột nhiên Tần Phỉ Phỉ cảm thấy cơ thể mình vô cùng khó chịu. Toàn thân nóng bừng lên, nhưng không chỉ nóng mà cơ thể cô còn liên tục sản sinh ra chất ô uế (* cái nỳ em chịu), cô phải chạy vào phòng tắm bốn năm lần cuối cùng quyết định nằm lỳ trong bồn tắm luôn.
Lúc này cô hận Tần Mục đến thấu xương, không biết tên anh trai khốn nạn của cô đã cho cô uống cái quái gì thế không biết.
Đến sáng hôm sau, Tần Phỉ Phỉ mới thấy đỡ hơn, hận thù đối với Tần Mục cũng giảm đi đôi chút, cũng đã vứt bỏ ý nghĩ đạp cửa phòng hắn, cô kéo cửa đi ra ngoài.
Bình thường Tần Phỉ Phỉ thường đi ra ngoài vào sáng sớm đến tận bảy giờ tối mới về nhà.
Nhưng ngày hôm nay cô mới đi ra ngoài hai tiếng đồng hồ rồi lập tức chạy thục mạng về nhà.
Chuyện khiến Tần Mục thấy buồn cười nhất chính là sau khi cô đạp cửa về nhà việc đầu tiên làm chính là chạy đi soi gương.
Nói thật, xét về tướng mạo thì Tần Phỉ Phỉ cũng được coi là mỹ nữ nhưng lại không phải loại đẹp sắc nước hương trời, so với hoa khôi giảng đường Diệp Khinh Tuyết hay Tả Tư Duyệt thì đều không thể sánh được với bọn họ.
Đã vậy Tần Phỉ Phỉ lại không để ý đến ăn diện, quần áo mặc đều hết sức tùy tiện, đi trên đường cũng chỉ như những nữ sinh bình thường, rất khó hấp dẫn ánh mắt của người khác.
Tần Phỉ Phỉ vẫn luôn quen với điều này.
Thế nhưng hôm nay cái thói quen đó của cô đã hoàn toàn bị phá vỡ, hôm nay đi trên đường tần suất quay đầu của người đi đường đặc biệt cao, không những vậy còn có công tử hào hoa nhà giàu lái xe sang đến gần làm quen khiến cô bị dọa sợ chạy ngay về nhà.
Khi nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn không tỳ vết thậm chí là đẹp đến hoàn hảo ở trong gương, Tần Phỉ Phỉ bị dọa sợ đến ngẩn cả người.
Đây thật đúng là cô sao?
Tần Phỉ Phỉ đang định đi ra hỏi Tần Mục thì lại phát hiện Tần Mục đã đi ra khỏi nhà từ lúc nào rồi.
Tần Mục cũng không biết phải giải thích với em gái mình như thế nào, nếu nói với cô đây là thuốc trú nhan, uống vào có thể giữ mãi tuổi thanh xuân chắc tám phần là sẽ bị cô đạp cho một phát bay vào bệnh viện tâm thần luôn!
Tần Mục lang thang trên đường không biết nên đi đâu, đúng lúc này điện thoại của hắn đột nhiên reo.
- A lô, cô gái ngốc, tìm tôi có chuyện gì sao?
Trước kỳ thi tốt nghiệp trung học Tần Mục với Diệp Khinh Tuyết đã lưu số điện thoại của nhau.
Giọng nói ngọt ngào của Diệp Khinh Tuyết truyền tới:
- Tần Mục, cậu biết lái xe không?
- Hả…. sao tự nhiên lại hỏi vậy?
- Thì đương nhiên là vì việc tới Yên Kinh học đại học rồi, sau này tôi muốn thuê phòng ở bên ngoài, tôi không muốn lúc đi học với tan học phải chen chúc trên xe công cộng đâu!
- Vậy tức là tôi vừa là vệ sĩ vừa kiêm luôn cả tài xế sao?
Diệp Khinh Tuyết tỏ vẻ đó là chuyện đương nhiên đáp lại:
- Thì bình thường bảo vệ đều kiêm luôn cả tài xế còn gì, nếu như cậu không biết lái xe thì hãy cố gắng học đi, chỉ còn gần hai tháng nữa thôi đấy.
- Được rồi, tôi biết lái xe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền