ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 1455. Một cái bóng – Cậu biết Vân Mặc?

Chương 1517: Một cái bóng – Cậu biết Vân Mặc?

Yến Vương kinh ngạc hỏi.

Tần Mục lắc đầu, chỉ Minh Cửu:

- Tôi chẳng biết Vân Mặc là ai, nhưng có thể dạy ra một thủ hạ bọc mủ như thế này, chắc hẳn cũng cùng một tính tình.

Băng hàn trong ánh mắt Minh Cửu chợt lóe lên, nhưng cũng không lên tiếng nói chuyện.

- Vân Mặc và Minh Cửu không cùng một loại người.

Yến Vương chần chừ một chút rồi nói:

- Tần Mục, chi bằng cậu theo tôi đến gặp Vân Mặc. Với tài năng của cậu, có lẽ sẽ được cậu ấy thưởng thức.

- Thưởng thức?

Tần Mục im lặng:

- Bà xác định không có nói giỡn với tôi?

- Cái tên Vân Mặc ấy xách giày cho Tần Mục cũng không xứng. Tần Mục còn cần anh ta thưởng thức sao?

Tiểu Thanh khinh thường nói.

- Sao?

Yến Vương cau mày, ánh mắt rơi xuống người Tiểu Thanh:

- Cô quen Vân Mặc?

- Không quen, nhưng tôi biết rõ anh ta.

- Cô chắc chắn là không hiểu cậu ấy rồi.

Yến Vương tin chắc rồi.

- Ơ, tại sao tôi lại phải hiểu anh ta? Anh ta còn chưa xứng.

- Tuổi còn nhỏ, lại không biết trời cao đất rộng.

Yến Vương cũng không so đo với Tiểu Thanh, chỉ cho rằng đây là một cô gái bất bình vì người mình thích thôi.

- Tần Mục, tôi biết rõ với tính cách của cậu, cũng không thích làm người bên cạnh ai. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu, sau này bất luận phát sinh chuyện gì cũng đừng nên đối đầu với Vân Mặc. Bằng không…

- Bằng không thì bà sẽ giết tôi sao?

Tần Mục bình tĩnh hỏi.

- Đây là lập trường cũng như chức trách của tôi. Cường giả bên cạnh Vân Mặc rất nhiều. Tùy tiện một người bước ra cũng có thể đưa cậu vào chỗ chết.

Tần Mục nghe xong, liền mỉm cười:

- Nghe bà nói như vậy, có lẽ tôi đã đoán được anh ta là ai.

- Cậu đoán được?

- Bà không biết, giữa tôi và anh ta còn có chút ân oán.

- Cậu có ân oán với Vân Mặc?

Yến Vương hỏi.

- Được rồi, tôi nói cho bà biết, tôi và người kia là địch. Nếu bà đã muốn đứng bên cạnh anh ta, vậy chúng ta cũng sẽ là kẻ địch của nhau.

- Tần Mục, cậu…

- Không cần nhiều lời. Nếu bà nguyện ý đứng về phía tôi, tôi rất vui. Nhưng nếu bà không quyết định, vậy thì chúng ta bớt nói chuyện nhiều thì hơn.

Yến Vương nghe xong, bất đắc dĩ thở dài:

- Vân Mặc rất quan trọng đối với chúng tôi. Tôi không thể phản bội cậu ấy. Xin lỗi.

Tần Mục cũng không ngoài ý muốn khi Yến Vương quyết định như vậy.

- Nếu là địch, vậy nguyên liệu Hỗn Độn không có lý gì phải đưa cho bà.

Yến Vương nhìn Tần Mục, sau đó quay sang nói với Minh Cửu:

- Minh Cửu, giao thứ đó cho hắn. Chúng ta đi.

Người trong đế cung nghe vậy, lập tức vui mừng. Người đàn bà này chịu bỏ đi, thật sự là quá tốt.

- Không được.

Ngoài dự đoán của mọi người, Minh Cửu bác bỏ Yến Vương:

- Nguyên liệu Hỗn Độn là đồ mà Mặc thiếu muốn, tại sao lại phải đưa cho hắn? Tiền bối, bà đứng về phía người ngoài sao?

- Cậu dám ăn nói như vậy với tôi?

Ánh mắt Yến Vương phát lạnh.

Minh Cửu cắn răng nói:

- Hừ, tôi thề sống chết trung thành với Mặc thiếu. Bà có bản lãnh thì giết tôi đi.

Minh Cửu nhìn thì giống như trung thành, kỳ thật cũng chỉ là khổ nhục kế. Bởi vì y biết rõ, Yến Vương tuyệt không thể động tay giết y.

- Muốn sống thì rất khó, nhưng muốn chết còn không phải dễ dàng sao?

Lập tức, Tần Mục biến mất ngay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip