ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 1471. Rời đi Tần Mục buồn bực nhìn Lạc Thần. Người đàn bà này thật xinh đẹp. Nói tuyệt sắc nhất thế gian cũng không đủ, nhưng thái độ làm ra vẻ của bà ta khiến Tần Mục không vui nổi.

Chương 1534: Rời đi Tần Mục buồn bực nhìn Lạc Thần. Người đàn bà này thật xinh đẹp. Nói tuyệt sắc nhất thế gian cũng không đủ, nhưng thái độ làm ra vẻ của bà ta khiến Tần Mục không vui nổi.

Hắn còn nhớ lần trước gặp Lạc Thần, Lạc Thần chỉ là một đạo thần niệm, mông lung nói một câu.

- Tiền thế nhân, hậu thế quả, siêu thoát luân hồi, thay thiên phạt tội.

Lúc đó Tần Mục chẳng hiểu mấy lời này, nhưng sau khi trải qua một chuyện, hắn đại khái đã hiểu.

Nhưng cái mà hắn lý giải được, so với Lạc Thần càng thấu triệt hơn. Nói cho cùng, Lạc Thần cũng chỉ là một trong những người bị giấu kín chân tướng mà thôi.

- Lạc Thần, tuy tôi và bà chẳng có giao tình, nhưng cũng đã từng gặp mặt. Ngay cả câu chào hỏi cũng không có vậy?

Lạc Thần lúc này mới mở miệng nhìn Tần Mục, giọng nói lạnh lùng:

- Sứ mạng của cậu vốn rất vinh quang. Đáng tiếc cậu lại đi lạc đường.

- Lạc đường?

Tần Mục cười nhạo:

- Dựa vào đâu mà bà nói như vậy?

- Nếu cậu là người thông minh, trong lòng chắc chắn sẽ biết.

- Haiz, làm người thông minh mệt quá. Ngày nào cũng phải đi đoán tâm tư của người khác.

Tần Mục nói.

Lạc Thần thở dài, quay sang nói với Tần Phỉ Phỉ:

- Phỉ Phỉ, qua đây.

- Qua làm gì? Có cái gì cần nói thì cứ nói. Tôi chỉ muốn ở chung với anh tôi mà thôi.

Tần Phỉ Phỉ căn bản chẳng muốn rời Tần Mục nửa bước.

- Phỉ Phỉ, con đi theo hắn chẳng có kết quả gì đâu. Hắn chính là tội nhân thiên tội, sẽ liên lụy đến con đấy.

- Bà nói hươu nói vượn gì thế?

Tần Phỉ Phỉ cả giận:

- Đã không ủng hộ anh trai tôi thì thôi, tôi và bà chẳng có gì để nói nữa. Sau này tất cả đi trên đường chẳng có liên quan gì nhau.

Lạc Thần nhướng mày:

- Phỉ Phỉ, con đừng chấp mê bất ngộ. Ta không tin con không biết chân tướng. Hắn căn bản chẳng phải anh trai con.

- Chuyện giữa tôi và anh ấy không cần người ngoài xen vào.

Tần Phỉ Phỉ không thèm nghe. Trong lòng cô đã sớm chấp nhận Tần Mục, và chỉ một mình Tần Mục mà thôi.

- Con…

Vốn tưởng rằng đã tìm được một truyền nhân đắc ý, bây giờ lại bị gọi là người ngoài, cho dù là Lạc Thần cũng phải phẫn nộ.

- Lạc Thần, hắn là người đó sao?

Ánh mắt Vũ Hoàng rơi xuống người Tần Mục, hai mắt đục ngầu, tựa hồ cất giấu hào quang nào đó.

Lạc Thần gật đầu:

- Đúng vậy.

- Có thể được vận mệnh chọn trúng, cho dù là một cái bóng, cũng có chỗ phi phàm. Huống chi hắn còn có mệnh cách gia thân của Vân Mặc. Nếu cô muốn đệ tử của mình hồi tâm chuyển ý, trừ phi đem chân tướng nói cho cô ấy biết. Nếu không, chỉ sợ sẽ không được như ý nguyện.

Nói đến đây, Vũ Hoàng quay sang nhìn Triệu Thiên Vũ:

- Thiên Vũ, con cảm thấy thế nào?

- Vũ Hoàng, các người thật muốn làm khó Tần Mục sao?

Vốn trong lòng Triệu Thiên Vũ vẫn ôm một tia may mắn, cho rằng Tần Mục buồn lo vô cớ, không nghĩ rằng sự việc lại đúng như vậy.

- Không phải, chỉ là lập trường chúng ta khác nhau. Bây giờ thì chưa có gì, nhưng sau này thế nào thì khó nói lắm.

- Không định đánh nhau à?

Tần Mục nghe xong, thất vọng nói:

- Tôi còn tưởng rằng các người tập trung một chỗ là để làm khó dễ tôi đấy chứ?

Lạc Thần đáp:

- Trên người của cậu có sức mạnh của Tổ Long, ba người chúng tôi liên thủ cũng không phải là đối thủ của cậu.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip