ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 1474. Vận mệnh, không phải Vận Mệnh Tổ Thần Nghe thấy cái tên Sáng Thế Chi Liên, Dạ U Liên lập tức trừng mắt nhìn Tần Mục:

Chương 1537: Vận mệnh, không phải Vận Mệnh Tổ Thần Nghe thấy cái tên Sáng Thế Chi Liên, Dạ U Liên lập tức trừng mắt nhìn Tần Mục:

- Nếu anh đã biết, vậy còn hỏi tôi làm gì?

- Không phải tôi đến tìm cô để xác nhận sao?

Tần Mục cảm thấy tuy Dạ U Liên có dung mạo giống Tiêu Hậu như đúc, nhưng tính cách thì không, hơn nữa cũng không phải phân thân của Tiêu Hậu.

Cô có suy nghĩ độc lập, trí tuệ độc lập, hoàn toàn là hai người với Tiêu Hậu.

- Cô không phủ nhận thì chính là thừa nhận.

Tần Mục càng lúc càng tò mò:

- Bản thể của cô là một hoa sen?

- Có cái gì kỳ quái đâu. Thảo mộc tinh linh cũng có thể tu luyện biến hóa. Anh cứ coi tôi giống như yêu tinh. Không thích thì cách xa một chút.

Dạ U Liên nói.

- Cho dù cô là yêu tinh, cũng chỉ là tiểu yêu tinh chọc người.

Ngữ khí Tần Mục mập mờ, dán sát người Dạ U Liên mà hít hà.

Hai tay Dạ U Liên ôm ngực, cảnh giác nhìn Tần Mục:

- Anh muốn làm cái gì?

- Làm gì mà khẩn trương như thế? Tôi đâu có ăn thịt cô đâu.

- Loại đàn ông háo sắc như anh thì khó nói lắm.

- Cô đừng có vu oan tôi như vậy. Đa tình và háo sắc là hai từ khác nhau. Nhưng nói thật, tôi rất có hứng thú với cô. Có muốn cân nhắc một chút không?

Sắc mặt Dạ U Liên đỏ lên, đang muốn tức giận, nhưng lại tức giận không được.

- Anh nghiêm túc hay là nói giỡn?

- Cái này do cô quyết định.

Ánh mắt Tần Mục sáng quắc nhìn Dạ U Liên.

Dạ U Liên vuốt mái tóc dài của mình:

- Anh đang đào góc tường của cô ấy đấy. Không sợ cô ấy biết sao?

- Cô không nói cho Tiêu Hậu biết.

- Sợ là khó làm lắm. Tôi và cô ấy tâm ý tương thông. Những gì anh làm với tôi bây giờ, chỉ sợ cô ấy bên kia đã biết hết.

Dạ U Liên dí dỏm nói.

- Không thể nào?

Tần Mục bó tay.

- Sao vậy? Anh sợ à?

- Đương nhiên là không rồi. Cô ấy biết thì đã biết, vậy thì đào góc tường hay không cũng vậy.

Tần Mục nhún vai:

- Sao? Cô có muốn cân nhắc một chút không?

- Tôi…

Dạ U Liên đang tính nói gì, đột nhiên che miệng cười.

- Cô cười cái gì?

Tần Mục khó hiểu.

Dạ U Liên duỗi ngón tay chỉ phía sau, Tần Mục quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Cung Y Y mặc một bộ cung trang màu trắng thanh tú động lòng người đứng ở nơi đó, dường như có chút tức giận.

- Đợi anh giải thích rõ ràng rồi hãy theo đuổi tôi.

Dạ U Liên mỉm cười rời đi.

Tần Mục xấu hổ bước đến trước mặt Cung Y Y:

- Y Y, tại sao em lại đến đây?

Mắt Cung Y Y trừng trắng không còn chút máu:

- Đàn ông mấy anh sao thích ăn trông nồi ngồi trông hướng vậy? Trước mặt tụi em còn dám ăn vụng?

- Sao lại gọi là ăn vụng chứ?

Tần Mục vô tội nói:

- Anh và cô ấy chẳng có gì cả.

- Còn nói dối? Em đã nhìn thấy hết. Anh kéo cô ấy ra con ngõ nhỏ, lại còn động tay động chân. Người ta phản kháng, anh còn ép buộc người ta.

Tần Mục xấu hổ, giải thích:

- Có đôi khi mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là sự thật.

Cung Y Y bất đắc dĩ nói:

- Được rồi, em cũng không phải trách anh ăn vụng. Chỉ là người ta không muốn, anh cũng không thể ép người ta được.

- Làm gì có? Nếu anh dùng sức cưỡng ép, cô ấy khẳng định đã ưỡm ờ theo rồi.

Tần Mục vô sỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip