ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Học Sinh Chi Tu Chân Cuồng Long

Chương 42. Mưu kế của Liệp Báo (2)

Chương 42: Mưu kế của Liệp Báo (2)

Hy vọng cậu sẽ không khiến tôi thất vọng.

Hy vọng cậu sẽ không khiến tôi thất vọng.

Biểu hiện Lôi Long rất bình tĩnh, cũng không vì bộ dạng bên ngoài của Tần Mục mà khinh thường hắn.

- Tâm trạng của anh cũng không tệ, không hổ danh là quyền vương thường thắng. Nhưng hôm nay anh phải nằm xuống rồi.

Ánh mắt Lôi Long phát lạnh, nắm tay thật chặt.

- Trận đấu bắt đầu.

Trọng tài hô.

Lôi Long vừa rồi tất nhiên cũng có xem Tần Mục và Cáp Tư thi đấu, biết rõ sức mạnh Tần Mục không những mạnh mà tốc độ ra tay cũng rất nhanh. Cho nên, ngay từ đầu gã đã có sự đề phòng.

- Không cần phải khẩn trương như vậy.

Tần Mục đối với phản ứng của Lôi Long, có chút buồn cười.

- Cậu có lẽ nên cảm thấy vinh hạnh. Đối mặt với đối thủ bình thường, tôi rất ít khi tập trung như vậy.

- Kỳ thật thì anh không cần phải như thế. Mặc kệ anh tập trung như thế nào, người bại cũng là anh.

- Cuồng vọng.

Lôi Long quát lớn một tiếng, trọng quyền xuất kích.

Theo truyền thuyết, trọng quyền của Lôi Long có sức nặng ngàn cân. Một quyền có thể đánh chết một con trâu khỏe nhất. Trong các trận thi đấu của thế giới ngầm, không người nào dám chính diện đối quyền với gã.

Cơ thể Tần Mục hơi nghiêng qua, dùng góc độ cực kỳ tinh chuẩn tránh được trọng quyền của Lôi Long.

- Tránh được?

Trong lòng Lôi Long không hề kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Gã đương nhiên biết mình không có khả năng đánh bại Tần Mục một cách dễ dàng, nhưng Tần Mục đối mặt với một quyền này của gã cũng không dám đỡ, đồng nghĩa với việc thực lực của hắn không lớn?

- Nắm đấm không tệ.

Tần Mục tán dương. Lôi Long bất quá chỉ là một người bình thường, cũng không tu luyện cổ võ, cũng chẳng phải dị năng giả, nhưng đánh ra một quyền hữu lực như vậy đã là rất tốt.

- Cậu cũng không tệ, có thể tránh được một quyền của tôi. Nhưng kế tiếp cũng không dễ dàng như vậy.

Lôi Long cho rằng Tần Mục không chịu nổi trọng kích của mình, cho nên niềm tin tăng lên rất nhiều, không chút lưu tình mà xuất kích lần nữa.

Lúc này, Lôi Long liên tiếp ra hơn mười quyền, chính giữa không hề có bất kỳ khe hở nào.

Đối với một quyền thủ bình thường, trọng quyền thường khi nào đối thủ lộ ra sơ hở mới sử dụng. Dù sao trọng quyền cũng tiêu hao thể lực rất lớn.

Chương 43: Thanh Long Bang sụp đổ

Nhưng thể lực Lôi Long rất kinh người, trọng quyền không ngừng xuất kích, nhưng cũng chỉ thở hổn hển mấy hơi mà thôi.

- Không hổ là quyền vương, trước kia tôi đã xem qua rất nhiều cuộc tranh tài, nhưng cho đến bây giờ mới nhận thức được thực lực chân chính của gã.

- Tôi thấy trận đấu này quyền vương sẽ thắng tiếp.

- Cũng khó nói lắm. Sức mạnh Tần Mục có lẽ không bằng Lôi Long, nhưng tốc độ của hắn rất nhanh. Lôi Long đánh ra hơn mười quyền cũng không đánh trúng.

- Nếu tiếp tục như vậy, thể lực của Lôi Long sớm muộn cũng sẽ tiêu hao hết. Phần thắng của Tần Mục sẽ lớn hơn một chút.

Như mọi người nói, thân pháp của Tần Mục xảo diệu, đối mặt với cường công của Lôi Long đều tránh được.

- Tiểu tử, cậu chỉ biết tránh thôi sao? Cậu khiến tôi thất vọng quá.

Gương mặt Lôi Long rốt cuộc hiện lên sự tức giận, khinh thường nhìn Tần Mục.

- Được rồi, tôi không né nữa.

Tần Mục nói xong, bỗng nhiên bước ra một bước, tay phải dán lên lồng ngực Lôi Long.

- Anh thua rồi, quyền vương.

Hình ảnh quỷ dị xuất hiện trước mặt mọi người. Chỉ thấy tay phải Tần Mục nhẹ nhàng đẩy trên ngực Lôi Long. Cơ thể Lôi Long liên tiếp bị đẩy lui hơn mười bước, sau đó lăn xuống lôi đài.

Tần Mục không đánh mạnh, chỉ đẩy nhẹ một cái.

Lôi Long không bị trọng thương, chỉ thối lui hơn mười bước, sau đó dùng tư thế vô cùng cổ quái lăn xuống lôi đài.

- Chuyện gì vậy?

Mọi người cũng không rõ ràng cho lắm.

Lôi Long với tư cách là quyền vương danh vọng cực cao, chỉ cần đầu không bị đá, tuyệt không giả bộ bị đánh như vậy.

Nhưng gã cứ như vậy mà thua, khiến cho bất kỳ người nào cũng không tin được.

Không chỉ nói là người xem không tin, ngay cả Lôi Long là người trong cuộc cũng có cảm giác không thể tưởng tượng nổi, phẫn nộ đứng lên nhìn chằm chằm Tần Mục.

- Vừa rồi cậu mới làm gì tôi?

- Lôi Long, anh đã thua rồi, đừng vô lễ với Tần tiên sinh như vậy.

Thanh âm áp bách của Liệp Báo vang lên.

Toàn thân Lôi Long chấn động. Tuy không cam lòng, nhưng cũng không dám mở miệng.

- Haha, Tần tiên sinh quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, đánh bại được Lôi Long. Sau này, cậu chính là quyền vương mới.

Tần Mục thản nhiên cười:

- Tôi chẳng có hứng thú với vị trí quyền vương. Tôi chỉ biết trong thẻ của tôi đã có một ngàn hai trăm vạn.

- Cái này thì dễ nói rồi. Tiền của Tần tiên sinh đã được chuyển vào trong thẻ.

- Vậy thì tốt. Còn có người khiêu chiến kế tiếp hay không?

- Tần tiên sinh thật biết nói đùa. Lôi Long đã là người mạnh nhất của chúng tôi. Cậu đánh bại được anh ta, trong thời gian ngắn chỉ sợ không tìm được đối thủ mới. Cuộc thi đấu hôm nay chắc chắn sẽ kết thúc.

Liệp Báo vừa nói xong, toàn trường đã sôi lên.

- Làm cái gì vậy? Hôm nay đến đây là xong sao? Lão tử còn chưa chơi xong mà.

- Đúng đấy. Vừa mới cược được hai trận, các người đã đóng cửa, sau này không đến đây chơi nữa.

Bởi vì có Tần Mục xuất hiện, rất nhiều người do dự không đặt cược, chỉ lặng yên đứng xem.

Bây giờ đã nhìn ra được thực lực của hắn, đang muốn dùng số tiền lớn đặt cược vào hắn, lại không nghĩ đến trận thi đấu hôm nay sẽ kết thúc.

Đối mặt với sự bất mãn của nhiều người, Liệp Báo tỏ ra khó xử:

- Các vị, thật sự xin lỗi. Chỉ là các vị vừa rồi cũng thấy, thực lực của Tần tiên sinh rất mạnh, còn ai dám khiêu chiến cậu ấy?

- Chờ một chút, tôi muốn khiêu chiến.

Đúng lúc này, một thanh âm đột ngột vang lên.

(1) Từ hành lang bước ra một gã thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, thân cao 1m8, thân trên để trần, thân dưới mặc chiếc quần đùi màu vàng.

Mọi người nghe xong, toàn bộ ánh mắt đều rơi xuống người gã thanh niên lạnh lùng.

- Đồ Cửu.

Rất nhiều người nhận ra gã thanh niên này, nhịn không được kinh ngạc kêu lên.

- Đồ Cửu muốn khiêu chiến Tần Mục? Không phải nói đùa sao?

- Tôi biết tên Đồ Cửu này. Không tính Tần Mục, cậu ta chính là quyền thủ trẻ nhất thế giới ngầm này.

- Này, Đồ Cửu, có phải cậu bị choáng váng rồi hay không, lại đi khiêu chiến Tần Mục?

Có người la lớn, trong giọng nói mang theo sự khinh thường.

Đồ Cửu ngẩng đầu nhìn người nói chuyện, sau đó ánh mắt kiên định nhìn Tần Mục:

- Tôi đánh bại cậu, tôi mới là quyền vương duy nhất của thế giới ngầm này.

- Không biết tự lượng sức mình.

- Haha, cậu quan tâm thằng ngốc kia làm gì? Ván này chúng tôi đã cược rồi. Đồ Cửu ngay cả Phỉ Lực và Cáp Tư còn đánh không thắng, căn bản không phải là đối thủ của Tần Mục.

- Nói đúng, ván này chắc chắn kiếm được lời rồi.

- Này, Liệp Báo, bắt đầu giao dịch đi. Chúng tôi muốn đặt cược.

Liệp Báo có chút chần chừ, quay sang hỏi Đồ Cửu:

- Đồ Cửu, cậu thật sự muốn khiêu chiến Tần Mục?

- Thật.

- Vậy thì được, nhưng chiến tích của cậu và Tần tiên sinh kém nhau quá xa. Vậy tỷ lệ đặt cược lần này là 1:10.

- Không phải chứ? 1:10? Tôi đánh một trăm vạn mới lời được mười vạn, còn chưa đủ nhét kẻ răng.

Có người bất mãn kêu lên.

- Tôi thấy anh nên biết đủ đi. Chút thực lực của Đồ Cửu căn bản không đáng xem. Ván này thắng chắc rồi. Thanh Long Bang sẽ không ngốc đến nỗi đưa ra tỷ lệ 1:1.

- Nói cũng đúng. Nếu như 1:1, chỗ thi đấu này lập tức đóng cửa ngay.

- Nếu thắng, tôi sẽ đặt một ngàn vạn cho Tần Mục, kiếm được một trăm ngàn tiền lời, cũng không tệ.

Mọi người đều cảm thấy trận đấu này không hề đáng lo lắng. Bất tri bất giác đều muốn đặt cược với số tiền lớn.

Phú hào trong mấy trò chơi này rõ ràng xa xỉ hơn đám người bên ngoài rất nhiều. Trong cuộc tranh tài này, cao nhất chính là tám ngàn vạn. Tổng cộng lại hết là năm tỷ.

Năm tỷ, đối với Thanh Long Bang mà nói, chính là một con số không thể tưởng tượng nổi.

- Hừ, tất cả đều mắc câu rồi.

Ngoài mặt thì tỏ ra lo lắng, nhưng trong lòng Liệp Báo lại cười lạnh.

Nhưng gã quản lý bên cạnh lại gấp đến độ tim muốn nhảy ra ngoài. Nếu như Tần Mục thắng, họ phải chung ra ngoài đến năm trăm triệu. Đây cũng không phải là một con số nhỏ.

- Đồ Cửu, tại sao tên tiểu tử cậu lại chạy đến chỗ này?

Tuy Lôi Long cho rằng thực lực của Tần Mục không bằng mình, nhưng gã lại càng xem thường Đồ Cửu. Trước đó, Đồ Cửu đã từng giao đấu qua một lần với gã. Kết quả gã chỉ dùng một giây là giải quyết y ngay.

Thần sắc Đồ Cửu vẫn lạnh lùng nhìn Lôi Long, giễu cợt:

- Phế vật như anh mà còn dám tự xưng là quyền vương. Tốt nhất là biến mất khỏi mắt tôi. Bằng không thì anh sẽ hối hận đấy.

Lôi Long sửng sốt cả nửa ngày, sau đó giận dữ. Đồ Cửu dám mắng gã là phế vật?

- Muốn chết.

Phẫn nộ, Lôi Long đánh ra một quyền.

- Nguy rồi, Đồ Cửu sẽ không bị giết chết chứ?

- Thằng ngốc kia, muốn chết thì cũng phải chết trong lúc thi đấu chứ? Bằng không thì làm sao lão tử kiếm tiền được.

Mọi người có chút lo lắng cho Đồ Cửu. Nếu Đồ Cửu bị Lôi Long giết chết ngay tại chỗ, trận thi đấu ngày hôm nay xem như chết yểu.

Đối mặt với trọng quyền của Lôi Long, Đồ Cửu chẳng những không sợ hãi, trên gương mặt còn hiện lên thần sắc trào phúng.

- Nhìn lại xem là ai muốn chết.

Đồ Cửu cũng đánh ra một quyền, cứng đối cứng với Lôi Long.

Một thanh âm thanh thúy vang lên. Đầu bàn tay Lôi Long bị đánh xuyên qua, lộ ra xương cốt trắng hếu bên trong.

- Phế vật, đi chết đi.

Sắc mặt Đồ Cửu âm trầm, đá vào bụng Lôi Long một cước.

Hét thảm một tiếng, cơ thể khổng lồ của Lôi Long bị đánh bay ra ngoài, đập vào vách tường đằng sau, chết sống không biết.

Im lặng.

Toàn trường lặng ngắt.

- Cái này….Điều này sao có thể? Tại sao Đồ Cửu lại có thể đánh bại Lôi Long?

- Chính diện đối kháng với trọng quyền của Lôi Long, còn giết luôn cả Lôi Long, quả thật rất đáng sợ.

- Không được, không được, tôi muốn rút lại tiền đặt cược. Tôi đã đánh hai ngàn vạn mua Đồ Cửu thua.

Có người xụi lơ trên mặt đất. Ai có thể nghĩ đến thực lực của Đồ Cửu lại mạnh như vậy?

Một câu bừng tỉnh người trong mộng, tất cả mọi người đều la lên.

- Rút, rút, tôi muốn rút tiền đặt cược.

- Xin lỗi, hệ thống đặt cược đã đóng cửa. Trận đấu sắp bắt đầu, không thể rút lại.

Liệp Báo lên tiếng.

- Tại sao lại như vậy?

Rất nhiều người đều hiện lên sự tuyệt vọng. Bây giờ bọn họ đã nhìn ra, đây chính là một âm mưu.

Liệp Báo đã đưa ra một cái bẫy, từng bước dẫn bọn họ mắc câu.

Bây giờ biết rõ thì đã muộn. Trên đời không có thuốc chữa hối hận.

- Đại nhân, chẳng lẽ Đồ Cửu là người của ngài?

Gã quản lý kinh ngạc nhìn Liệp Báo.

- Đồ Cửu là đệ tử mà tôi thu nhận một năm trước. Tiểu tử này thiên phú kinh người. Trải qua một năm huấn luyện, bây giờ có được ít nhất sáu phần công lực của ta.

- Sáu phần?

Gã quản lý hít sâu một hơi. Trách không được Đồ Cửu có thể dễ dàng đánh bại Lôi Long. Tiểu tử kia chết chắc rồi.

Càng quan trọng hơn là, cuộc tranh tài này đã có được năm tỷ, tương đương vào con số thu vào trong nửa năm.