Chương 51: Tả Tư Duyệt bái sư (1)
Trong lòng Triệu Chí Thăng còn đang suy nghĩ làm sao phá được phòng tuyến của Diệp Khinh Tuyết, bên tai liền vang lên thanh âm như vậy, trong lòng có chút tức giận.
Trong lòng Triệu Chí Thăng còn đang suy nghĩ làm sao phá được phòng tuyến của Diệp Khinh Tuyết, bên tai liền vang lên thanh âm như vậy, trong lòng có chút tức giận.
Xoay đầu lại, Triệu Chí Thăng bắt đầu đánh giá Tần Mục đang đứng trước mặt y, thản nhiên hỏi:
- Cậu là ai? Tại sao tôi lại phải đổi vị trí với cậu?
- Haha, cậu là học sinh mới tới, một chút quy củ cũng không hiểu. Trong lớp này tôi là lão đại. Có biết lão đại là ý gì không?
Tần Mục hung hăng vỗ bàn.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn Tần Mục. Bọn họ đều nhìn ra được Tần Mục muốn giải vây cho Diệp Khinh Tuyết, không khỏi thầm mắng Tần Mục đào hoa. Lúc thì theo đuổi Diệp Khinh Tuyết, lúc thì thân mật với Tả Tư Duyệt. Chẳng lẽ muốn một chân đạp hai thuyền?
Huống hồ Triệu Chí Thăng rõ ràng không phải người bình thường. Trêu chọc y và muốn chết cũng chẳng có gì khác nhau.
Triệu Chí Thăng nhìn Tần Mục vênh váo, trong lòng tức giận, nhưng y không muốn đánh mất phong độ trước mặt nhiều người, chỉ có thể cười lạnh:
- Chẳng có ý tứ gì cả. Tôi đến đây để học, không phải đến tìm hiểu lão đại, càng không muốn đổi chỗ ngồi với cậu.
Tần Mục giả bộ tức giận, lập tức nhìn Diệp Khinh Tuyết, nói:
- Nha đầu, tôi thấy tên này khó chịu quá, muốn đấu với cậu ta một trận. Cậu đến ngồi chỗ của tôi đi.
Diệp Khinh Tuyết khó hiểu, nhưng lập tức gật đầu, cười nói:
- Được.
Diệp Khinh Tuyết vô cùng cao hứng ôm tập xuống ngồi ở phía sau, còn Tần Mục thì ngồi xuống bên cạnh Triệu Chí Thăng, vỗ vai của y:
- Mới tới, tôi sẽ dạy cho cậu biết thế nào là tôn kính lão đại.
- Mau lấy bàn tay bẩn thỉu của cậu ra.
Cho dù được hàm dưỡng rất tốt, Triệu Chí Thăng cũng bị Tần Mục chọc giận đến muốn mắng người.
- Với tư cách là một học sinh mới, có lẽ cậu nên khiêm tốn một chút. Cậu giả bộ như vậy, rất dễ bị người ta đánh đấy. Đương nhiên, sau này có lão đại tôi bảo kê, trường cấp 3 Vân Lan này sẽ không ai dám động đến cậu.
Phụt.
Tuy là đi học, nhưng những lời Tần Mục khiến cho tất cả mọi người đều không nhịn được cười.
Tất cả nam sinh không khỏi giơ tay với Tần Mục. Tên này giả bộ giống như thật. Nếu không phải biết rõ nội tình của hắn, nói không chừng còn có người bị hắn gạt.
Mà ngay cả lực chú ý của rất nhiều nữ sinh trên người Triệu Chí Thăng đều chuyển sang Tần Mục, cảm thấy bộ dạng của Tần Mục còn suất khí hơn cả Triệu Chí Thăng.
Chương 52: Tả Tư Duyệt bái sư
Triệu Chí Thăng thật sự chịu không nổi, dứt khoát lấy ra sách vở, nghiêm túc đọc sách, đồng thời trong lòng suy nghĩ nhất định phải tìm người dạy cho Tần Mục một bài học, xem hắn còn giả bộ đến chừng nào.
Một tiết trôi qua hơn phân nửa, lúc này giáo viên tiếng Anh mũi đỏ mới vội vàng bước vào phòng học.
Giáo viên mũi đỏ thuộc tuýp người truyền thống, cũ kỹ. Ông ta rất ít khi giao lưu với học sinh trong lớp. Ngay cả việc giảng bài cũng chẳng cần quan tâm người khác có nghe hay không.
Giáo viên đến rồi, Tần Mục không có hứng thú trêu chọc Triệu Chí Thăng nữa, gục xuống bàn ngủ một giấc.
Diệp Đông đã đồng ý chuẩn bị giấy trúng tuyển vào đại học Yên Kinh cho hắn. Hắn tất nhiên chẳng có hứng thú học tập làm gì.
Tiết thứ hai, Triệu Chí Thăng không chịu nổi. Sau giờ học liền bỏ chạy không thấy tung tích. Tiết thứ ba, thứ tư cũng không thấy đâu.
Tiếng chuông tan học vang lên, Diệp Khinh Tuyết bước đến chỗ Tần Mục, nói:
- Lần này cảm ơn cậu, nếu không thì mình chẳng biết ứng phó với cậu ta như thế nào.
Tần Mục mập mờ cười nói:
- Đây là chuyện mình cần làm mà.
Sắc mặt Diệp Khinh Tuyết có chút mất tự nhiên, thấp giọng hỏi:
- Nghe ba mình nói, cậu đã ký hợp đồng?
Tần Mục không trả lời, Hoàng Hiểu Châu đã sáp lại:
- Các người đang nói gì vậy? Hợp đồng gì?
- Không có gì. Hoàng Hiểu Châu, cậu còn có mặt mũi nói chuyện với mình sao? Mình đã nói sau này không để ý đến cậu nữa.
Diệp Khinh Tuyết phục hồi lại tinh thần, quay sang nổi cáu với Hoàng Hiểu Châu.
Hoàng Hiểu Châu cười nói:
- Đại tiểu thư, lúc đó tình thế bức bách, mình cũng vạn bất đắc dĩ mà.
- Cái gì mà tình thế bức bách? Rõ ràng là cậu mê trai quên bạn, mình muốn tuyệt giao với cậu.
- Đừng, mình sai rồi. Lần sau mình không đổi nữa.
Tần Mục chẳng ưa Hoàng Hiểu Châu, thậm chí có chút chán ghét, bởi vì Tả Tư Duyệt còn đang đợi hắn ngoài cổng trường, hắn quay sang nói với Diệp Khinh Tuyết:
- Tôi còn có việc, xin phép đi trước.
(2)
- Đợi một chút, mình đi với cậu.
Diệp Khinh Tuyết đuổi theo, Hoàng Hiểu Châu cũng theo sát nút.
Ngoài cổng trường, Tả Tư Duyệt nhìn thấy Tần Mục, liền ngoắc tay.
- Tần Mục, ở đây.
- Thì ra là hẹn với giai nhân. Khinh Tuyết, mình thấy chúng ta không nên quấy rầy người khác.
Hoàng Hiểu Châu nói.
Diệp Khinh Tuyết không biết làm sao, trong lòng có chút không thoải mái. Nhưng Tần Mục có hẹn với Tả Tư Duyệt, nếu cô xen ngang, quả thật có sự bất tiện, vì vậy nói:
- Tần Mục, tôi đi trước.
- Ừm.
Tần Mục gật đầu, Diệp Khinh Tuyết và Hoàng Hiểu Châu liền rời khỏi. Hai người vừa đi vừa tranh luận cái gì đó, qua một hồi thì uốn éo đánh nhau.
- Tìm tôi có việc gì không?
Tần Mục đến bên cạnh Tả Tư Duyệt, hỏi.
- Đi với tôi đến một nơi.
Tuy nghi hoặc, nhưng Tần Mục vẫn gật đầu.
Hai người đi về hướng tây, không lâu sau đã đến khu tây thành.
Khoảng nửa tiếng nửa, hai người đến một hội quán Taekwondo.
Diện tích của hội quán Taekwondo rất lớn, nhưng bên trong lại vắng tanh. Nhân viên làm việc không nhiều.
- Sản nghiệp của Thanh Long Bang cơ hồ chỉ trong một đêm đều phá sản. Đạo quán này là một trong số những sản nghiệp ít ỏi còn lưu lại.
- Cậu dẫn tôi đến đây để làm gì?
Tả Tư Duyệt không trả lời ngay, dẫn Tần Mục bước vào một gian phòng luyện tập rộng rãi, khóa kỹ cánh cửa, lúc này mới xoay người lại, trịnh trọng nhìn Tần Mục.
- Hãy nhận tôi làm đồ đệ.
- Khụ khụ…
Tần Mục bị một câu của Tả Tư Duyệt làm cho bị sặc, sờ lên trán của cô, sau đó nói:
- Nha đầu, cậu không bị phát bệnh chứ?
- Tôi rất nghiêm túc.
Tả Tư Duyệt không chút đùa giỡn.
- Tại sao?
- Cha tôi không còn bắt tôi gả cho Lâm Ngạo nữa.
Tần Mục khó hiểu:
- Thì đó là chuyện tốt mà.
- Là chuyện tốt, nhưng không có nghĩa là Lâm Ngạo sẽ bỏ qua cho tôi. Trước đó thân phận Lâm Ngạo đặc biệt, hơn nữa cha tôi lại ép buộc, tôi không cách nào phản kháng. Nhưng bây giờ thì tôi có thể lựa chọn, tôi muốn trực tiếp đối mặt với Lâm Ngạo, đánh bại anh ta.
Tần Mục giật mình, xoa xoa cằm, cười nói:
- Cậu có lòng tin với tôi đến thế sao? Cho rằng tôi mạnh hơn Lâm Ngạo?
Tuy Tần Mục không biết Lâm Ngạo, nhưng được nghe nói về y, hơn nữa lại cùng một chỗ với người kia, hiển nhiên là thực lực không kém, cũng có thể giết chết người cùng cấp bậc với thập đại chiến tướng.
Ánh mắt Tả Tư Duyệt kiên định nhìn Tần Mục:
- Tôi không biết thực lực của cậu cao bao nhiêu, cũng không biết cậu có mạnh hơn Lâm Ngạo hay không, nhưng ít ra vẫn mạnh hơn tôi. Nếu cậu không thể dạy tôi đủ mạnh để đánh bại Lâm Ngạo, tôi tất nhiên có thể đi thỉnh giáo người khác.
- Cậu nên biết, luyện võ rất vất vả, cũng như tốn thời gian rất lâu.
- Xin đừng chối bỏ sự quyết tâm của tôi.
Tần Mục xoa xoa trán của mình:
- Tôi không phủ định nghị lực và quyết tâm của cậu. Tôi chỉ muốn giúp cậu mà thôi.
- Cậu giúp tôi?
- Nếu Lâm Ngạo làm phiền cậu, với tư cách là bạn, tôi sẽ không đến mức khoanh tay đứng nhìn.
Cơ thể Tả Tư Duyệt khẽ run lên, trong lòng có chút ấm áp, nhưng rất nhanh lắc đầu:
- Cậu nói như vậy, mình rất cảm ơn. Nhưng mình không muốn liên lụy cậu. Mặc dù cậu mạnh hơn Lâm Ngạo, nhưng thế lực phía sau anh ta không phải một người có thể chống lại được.
- Haiz.
Tần Mục khẽ thở dài:
- Cậu thật sự đã quyết định kỹ?
Tả Tư Duyệt không nói gì.
- Được, tôi có thể dạy cậu, nhưng không cần phải coi là thầy trò. Chúng ta vẫn là bạn.
- Cảm ơn. Vậy bắt đầu đi.
Tả Tư Duyệt chuẩn bị xong tư thế, tùy thời động thủ với Tần Mục.
- Cậu đúng là gấp gáp. Nhưng tôi muốn dạy cậu không phải là kỹ thuật chiến đấu.
- Sao?
Tả Tư Duyệt nghi hoặc nhìn Tần Mục. Cô cho rằng chỉ có thông qua đối kháng, Tần Mục mới có thể nhìn ra được nhược điểm của cô, từ đó đưa ra cách dạy cho đúng.
- Vậy cậu muốn dạy cái gì cho tôi?
- Mục tiêu của cậu là đánh bại Lâm Ngạo. Dạy cậu mấy thứ tầm thường là không thể thực hiện được.
Nói xong, Tần Mục dừng một chút rồi thần bí nói với Tả Tư Duyệt:
- Cậu có từng nghe qua Ngạo Long Quyết không?