Chương 59: Trịnh béo quyết đoán (1)
– Có một số người thích tự cho mình là đúng, khiến người ta cảm thấy chán ghét, như ruồi đuổi cũng không đi.
– Có một số người thích tự cho mình là đúng, khiến người ta cảm thấy chán ghét, như ruồi đuổi cũng không đi.
Triệu Kiệt đột nhiên xoay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Tần Mục:
- Cậu đang nói chuyện với tôi?
- Xem ra tai của anh không bị điếc, mà chỉ số thông minh có vấn đề. Ở đây, ngoại trừ anh ra, còn có người thứ hai có da mặt dày như vậy sao?
- Cậu muốn chết?
Triệu Kiệt giận tím mặt. Lần đầu tiên Tần Mục vô lễ với gã, gã có thể nhịn. Nhưng năm lần bảy lượt cố ý nhục mạ, nếu gã còn để tiếp tục như vậy nữa, gã không phải là Triệu Kiệt.
- Kiệt thiếu, bớt giận. Loại tiểu nhân vật này cứ giao cho tôi giải quyết.
Triệu Chí Thăng vừa trấn an Triệu Kiệt, vừa phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Tần Mục.
Y nghĩ sao cũng nghĩ không ra Tần Mục lại lớn mật như vậy, ngay cả Kiệt thiếu cũng dám đắc tội.
- Này, mới tới, buổi sáng cậu trốn học tôi còn chưa giáo huấn cậu. Bây giờ cậu muốn ra tay với tôi sao?
- Hừ, đồ không biết sống chết, đến bây giờ còn giả vờ giả vịt.
Tần Mục lắc đầu:
- Xem ra là cậu hết thuốc chữa rồi. Dựa theo đạo nghĩa giang hồ, phản bội lão đại chính là tội ác tày trời.
Triệu Chí Thăng căn bản mặc kệ Tần Mục, nói với một số tên mặc áo đen đứng ngoài cửa:
- Kéo tiểu tử này ra ngoài đánh. Chết sống không cần lo.
- Triệu Chí Thăng, cậu dám?
Diệp Khinh Tuyết đứng dậy. Tính tình của cô vẫn lãnh đạm, nhưng vẫn phải tức giận lần này.
Các bạn học cảm thấy tình huống không ổn, liền bước lên khuyên can.
- Triệu thiếu, Tần Mục là người nghèo, anh không nên chấp nhặt với cậu ấy.
- Đúng vậy, chỉ là hiểu lầm thôi mà.
Triệu Kiệt quát:
- Cái gì mà hiểu lầm. Tố chất người Ninh Giang như vậy sao? Tất cả đều là một đám đê tiện.
Triệu Kiệt đã tức giận, tất nhiên cũng chẳng có ý định tiếp tục ở lại, một câu mắng hết tất cả mọi người.
Ở đây đều là học sinh, rất nhiều người không biết Triệu gia ở Yên Kinh là có ý nghĩa gì. Lời Triệu Kiệt vừa nói ra, lập tức khiến bọn họ phải phản kháng.
- Mẹ nó, có tiền thì giỏi lắm sao?
- Đúng đấy, miệng đầy phân heo, còn chửi người khác không có tố chất.
- Triệu Chí Thăng, cậu mang cái loại nhân sâm này đến tụ hội là có ý gì?
Sắc mặt Triệu Chí Thăng trầm xuống:
- Tất cả im miệng cho tôi. Nếu không phải đây là ý của Kiệt thiếu, các người cho rằng tôi nguyện ý đến cái trường nát cấp 3 Vân Lan học sao?
Trong lòng Triệu Chí Thăng cười lạnh. Các người đúng là loại ngu ngốc, không biết Triệu gia Yên Kinh có ý nghĩa gì à?
Cho dù Diệp gia của Ninh Giang, thậm chí là Thanh Long Bang, đứng trước mặt Triệu gia cũng nhỏ bé vô cùng.
- Triệu Chí Thăng, thì ra cậu cũng là loại người như vậy. Đúng là vô sỉ.
- Ngày mai chúng ta đến trường kháng nghị đuổi học cậu.
Mọi người càng lúc càng phẫn nộ, khiến cho sắc mặt Triệu Chí Thăng càng thêm khó coi.
- Kiệt thiếu, cái này…
- Sợ cái gì chứ? Chẳng lẽ cậu còn sợ trường học đuổi sao?
- Không phải. Trường cấp 3 Vân Lan không có can đảm đuổi tôi. Tôi nói là tình huống lúc này có chút không khống chế được.
- Hừ, không khống chế được? Đã trở mặt rồi, còn cần khống chế sao? Bảo tất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền