Chương 86: Tần Phỉ Phỉ xấu hổ (1)
Tần Mục trở lại phòng, không suy nghĩ thêm về chuyện của Mai Ánh Tuyết.
Tần Mục trở lại phòng, không suy nghĩ thêm về chuyện của Mai Ánh Tuyết.
Khóa cửa phòng, hắn lấy ra hai bình đan dược lấy trong hầm mộ.
Đan dược này rõ ràng đã được cất rất lâu. Hai cái bình sứ, một bình có dán nhãn hiệu, một bình không.
- Trú Nhan Đan.
Tần Mục nhìn nhãn hiệu, trong lòng hơi động một chút. Loại đan dược này đối với đàn ông mà nói có cũng được, không có cũng không sao, nhưng đối với phụ nữ mà nói là một báu vật vô giá.
Tần Mục đếm một chút, thấy trong bình Trú Nhan Đan có bảy viên.
- Phỉ Phỉ, gái ngốc, nha đầu, bà xã. Mai Ánh Tuyết có phần cổ quái, trước không tiện đưa. Còn lại dùng làm mẫu, phân tích thành phần dược liệu, xem có thể luyện chế được hay không.
Thời kỳ tận thế, Tần Mục không có thời gian nghiên cứu luyện đan. Bây giờ hắn có đủ thời gian, quyết tâm dựa vào năng lực của mình luyện chế ra đan dược.
Đặt Trú Nhan Đan sang một bên, Tần Mục cầm lên bình sứ không dán nhãn.
- Đây là đan dược gì vậy?
Mở bình sứ, Tần Mục lấy ra một viên.
Chương 87: Tần Phỉ Phỉ xấu hổ
Viên thuốc thuần màu trắng. Cho dù đã cất giữ thời gian rất lâu, nhưng viên thuốc vẫn giữ được mùi thơm nồng đậm và tinh khiết. Nhẹ nhàng ngửi một chút cũng cảm giác sảng khoái tinh thần.
- Uống một viên thử xem.
Tần Mục dùng cơ thể của mình thí nghiệm thuốc, trực tiếp nuốt xuống một viên.
Mặc dù Tần Mục đối với đan dược không hiểu biết nhiều lắm. Nhưng dựa theo màu sắc và mùi thơm, vẫn có thể nhận ra nó có lợi hay hại đối với sức khỏe con người.
Viên thuốc này hiển nhiên là loại có ích cho con người.
Tần Mục thử vận khí trong người. Viên thuốc nuốt vào trong bụng, chậm rãi hòa tan, dường như cũng không có tác dụng rõ ràng.
Tần Mục nằm trên giường, lẳng lặng chờ đợi.
Hơn mười phút sau, vẫn không hề có cảm giác.
Nửa canh giờ sau, Tần Mục không tự giác chìm vào giấc ngủ.
Cộc cộc cộc.
Ngày hôm sau, Tần Mục bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Sau khi tỉnh lại, Tần Mục cảm giác đầu óc choáng váng, nội tâm liền cả kinh. Hắn ngủ gì mà ngủ như chết. Đây đối với hắn mà nói là chuyện không thể tưởng tượng được, trước kia chưa từng xảy ra.
Hắn nặng nề bước ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Tần Phỉ Phỉ lo lắng đứng hỏi:
- Anh, có phải anh bệnh rồi không? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?
Bệnh?
Tần Mục muốn nói hắn cả đời chưa từng bệnh qua, lại càng chưa từng đến bệnh viện.
- Anh không sao, chắc ngày hôm qua ngủ muộn, bây giờ đầu óc có chút choáng váng.
- Vậy thì cũng lạ. Em gọi cho anh mười cuộc điện thoại, anh không nghe. Gõ cửa mấy chục tiếng, anh cũng không phản ứng. Vốn em muốn đi gọi quản lý khách sạn đến đấy.
- Không thể nào?
Tần Mục kinh hãi, vội lấy điện thoại ra xem, đúng là có mười cuộc điện thoại gọi nhỡ.
Nhìn thời gian, đã là 1h chiều.
Gần đây, tính cảnh giác của Tần Mục rất cao. Cho dù đi ngủ, chỉ cần xung quanh có một chút gió thổi cỏ lay, hắn cũng có thể lập tức tỉnh lại.
Tại sao lại xảy ra tình huống như lúc này?
- Mùi gì vậy? Hôi quá.
Tần Phỉ Phỉ vừa mới bước vào phòng, bỗng nhiên bụm mũi, vẻ mặt muốn buồn nôn chạy ra ngoài.
Tần Mục khịt khịt mũi, lại ngửi trên người mình một chút.
- Hôm qua anh tắm hai lần mà,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền