Chương 100: Mai Ánh Tuyết bỏ đi! (2)
Tả Tư Duyệt nhìn Tần Mục nói:
- Cậu muốn cùng Diệp Khinh Tuyết đến Yên King đúng không? Vậy đợi tôi sắp xếp ổn thỏa cho bố rồi sẽ tới Yên Kinh tìm cậu!
Tả Thanh Long không yên tâm nói:
- Đến Yên Kinh không an toàn lắm đâu.
Sự uy hiếp của Lâm Ngạo còn hơn cả của Triệu gia, phía sau gã là cả một đại gia tộc Lâm gia, ngoài ra còn có Long Tổ----- vũ khí mạnh nhất Trung Quốc!
Hai lực lượng này mà cộng lại thì không một ai dám khinh thường.
- Bố à, chuyện phải đối mặt trước sau gì cũng phải đối mặt, nếu như Lâm Ngạo thật sự không chịu buông tha cho con thì cho dù con có trốn đến chân trời góc bể cũng vô dụng!
- Được rồi, về sau bất cứ quyết định nào của con bố cũng sẽ ủng hộ hết mình.
Không thể không nói, hiện giờ quan niệm của Tả Thanh Long đã thay đổi không ít.
- Nếu vậy chi bằng bây giờ hai người hãy rời khỏi đây đi, lúc nào mà cậu tới Yên Kinh thì hãy gọi cho tôi.
Tần Mục đưa số điện thoại cho Tả Tư Duyệt.
- Được, đợi đến lúc đại học Yên Kinh khai giảng, tôi sẽ đến tìm cậu!
- Đợi đã, tôi có cái này muốn đưa cho cậu!
Tần Mục gọi Tả Tư Duyệt lại rồi đưa cho cô viên thuốc “trú nhan” mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
Loại thuốc kiểu đan dược này với người thường thì có lẽ chỉ có trong truyền thuyết hay phim kiếm hiệp thì mới có, chứ bình thường chưa ai được tận mắt nhìn thấy chúng.
Tả Tư Duyệt nhìn viên thuốc trong tay Tần Mục còn cứ tưởng đây chỉ là một loại kẹo hay đồ ăn gì đó nên cô cũng chẳng kinh ngạc mà chỉ thấy khó hiểu!
- Đây là gì vậy? Đồ ăn sao?
- Đương nhiên là đồ tốt, phải nuốt, không được cắn vỡ.
Tả Tư Duyệt không hề do dự nhận lấy viên thuốc “trú nhan”, trong lòng cô có chút phấn khích, đồ tốt trong miệng Tần Mục nhất định không phải là những thứ bình thường đều có.
Tần Mục tỏ vẻ thần bí nói với cô:
- Sau khi nuốt nó, nếu như có xuất hiện bất cứ tình huống nào thì cũng không có gì kỳ lạ, đừng quá kinh ngạc!
- Ok.
Tả Tư Duyệt gật đầu nói:
- Vậy tôi đi đây.
Sau khi Tả Tư Duyệt cùng Tả Thanh Long đi khỏi, Tần Mục liếc mắt nhìn thấy dưới đất có một chiếc dao găm của Tả Tư Duyệt đánh rơi.
Ánh trăng chiếu sáng, tia sáng lạnh lẽo chiếu rọi tâm hồn con người!
Tần Mục vẫy tay một cái, đột nhiên “keng” một phát, con dao găm dưới đất tự động bay đến tay hắn.
Hắn sờ lên con dao hai cái rồi cất nó vào người sau đó xoay người đi.
Trên đường đi, Tần Mục vẫn luôn chú ý tìm kiếm cô gái có đôi mắt màu tím nhưng đáng tiếc là không có bất cứ tung tích nào của cô ta, có lẽ cô ta đã rời khỏi Ninh Giang rồi.
Cô gái có đôi mắt màu tím đó có thể nói là cường giả mạnh nhất mà Tần Mục gặp được sau khi bước vào cái thế giới này, đến Ngân Hồ – tổ trưởng Long tổ cũng không phải đối thủ của cô ta.
Sau khi về đến nhà, Tần Mục nhìn thấy em gái mình đang nhàm chán ngồi trên salon xem TV, hắn cũng không đi về phía cô nhưng trong lòng lại cảm thấy kỳ quái.
Hai con bé “bách hợp” này sao lại có thể bỏ qua cơ hội hắn không có ở nhà mà làm gì đó nhỉ?
*bách hợp: là tình yêu giữa hai người con gái =)
Tần Phỉ Phỉ ngẩng đầu liếc Tần Mục rồi hỏi:
- Đi chơi có vui không?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền