Chương 194: Sứ giả ban thưởng
Nơi tụ tập của bộ lạc Vu Sư còn xa hơn Trần Lạc tưởng tượng, hắn trọn vẹn bay một giờ, bà lão kia mới chỉ về đằng trước, nói:
"Ngài sứ giả, phía trước chính là bộ lạc."
Trần Lạc nhìn qua thì thấy một mảnh cây cối um tùm.
Nếu như chỉ từ trên cao nhìn xuống, chỉ có thể nhìn thấy một khu rừng tươi tốt, tuyệt đối không phát hiện nơi này còn ẩn giấu một bộ lạc loài người. Rừng rậm vốn dĩ là mê cung tự nhiên, Trần Lạc thân ở trong đó, xem như bay ở trên trời, sau khi tiến vào, dõi mắt nhìn lại, đập vào mắt tất cả đều là cây cối, căn bản không phân biệt được phương hướng.
Tùy tiện ở đây tìm một chỗ giấu hơn mấy nghìn người, người khác sẽ không cách nào tìm thấy. Trong khu vực đó, gần như mỗi cái cây đều to cỡ mười người ôm không xuể, nhìn kỹ lại mới phát hiện đây không phải là cây cối, thân cây rỗng ruột, trên cây có từng cửa sổ. Những cây này được trạm khắc thành từng ngôi nhà tinh xảo.
Bốn người Trần Lạc đi vào, thỉnh thoảng có người từ trong nhà cây đi ra hành lễ với ông bà lão kia. Những người này dùng ánh mắt tò mò nhìn Trần Lạc, rất nhiều người từ khi bắt đầu ở đây, chưa từng nhìn thấy người bên ngoài. Về phần những đứa trẻ thì giấu đầu ở phía sau cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía Trần Lạc ngập tràn hiếu kỳ và sợ hãi.
Trong ngôi nhà cây phía trước chợt có một cô bé năm sáu tuổi chạy đến, cô bé chạy đến Trần Lạc trước mặt, chớp chớp đôi mắt to tròn, hỏi:
"Vu Sư tiểu ca ca, anh đã đến..."
Những người mà hắn thấy trên đường, mặc kệ là người lớn hay trẻ nhỏ đều gầy trơ cả xương, người có thân thể cường tráng giống như Horta cực ít. Những người trưởng thành thì gầy gò, trẻ nhỏ cũng xanh xao vàng vọt, phần lớn đều suy dinh dưỡng. Trần Lạc nhẹ nhàng sờ lên đầu của Pira, rồi nhìn về phía lão gìa kia, hỏi:
"Cuộc sống ở đây có vẻ không tốt lắm."
Lão già than nhẹ một tiếng, nói:
"Mấy năm qua, Ma thú ở xung quanh đã bị săn giết xong, Ma thú không dám đến gần nơi này, bọn nhỏ chỉ có thể đi săn ở chỗ xa hơn. Chẳng qua, trong bộ lạc còn một ít lương thực, hẳn có thể chống nổi qua mùa đông năm nay."
Trong tình huống bình thường, lương thực Trần Lạc mang tới chỉ đủ để anh em Horta ăn nửa tháng, hắn vốn muốn nhờ vào đó để gia tăng số lần tiếp xúc với Vu Sư, hiện tại cũng không cần nữa.
Đếng cùng là tồn tại như thế nào mới có thể thay đổi quy tắc cố định của vũ trụ, chỉ cần ngẫm lại những "Thần" này vẫn tồn tại trên đại lục Thần Ân, Trần Lạc cũng cảm thấy không rét mà run.
Các Vu Sư rời xa thành thị, trốn ở trong núi sâu, mặc dù an toàn, nhưng cũng có rất nhiều điều bất tiện. Thiếu lương thực và vật tư chính là khuyết điểm lớn nhất. Nơi này cũng không thích hợp trồng trọt, ngoại trừ săn giết Ma thú, cũng chỉ có dựa vào một ít thịt rừng trong núi để sinh sống.
Trên đường đi, Trần Lạc cũng không có nhàn rỗi, mà hỏi bọn họ rất nhiều vấn đề. Hầu hết những nghi hoặc lúc trước trong lòng của hắn cũng được giải đáp.
Thứ nhất, Vu Sư chưa từng có sứ giả xuất hiện, hắn là người thứ nhất, nói cách khác, từ xưa đến nay, hắn là người duy nhất có thể đồng thời phóng thích vu thuật và ma pháp.
Thứ hai, người bị Ma Pháp sư gọi là Thần Hắc Ám, Vu Sư kêu nàng là nữ thần,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền