Chương 247: Nữ thần giáng lâm
Kristen chia lãnh địa cho Trần Lạc, ở Lorrain, đế quốc Oss, thậm chí toàn bộ đại lục, cũng nằm ở phía đông nhất.
Lãnh địa của Trần Lạc cách xa thành thị, lại thường xuyên bị ma thú quấy rối, phía đông giáp với biển, từ trước đến nay ít người lui tới. Dân số của Lorrain cũng không nhiều, hoang vắng, hơn nữa phần lớn tập trung ở thành phố lớn hoặc xung quanh.
Nếu như không phải trước kia đã thương lượng với Catherine chỗ các nàng cư ngụ, Trần Lạc muốn tìm được các nàng cũng không dễ dàng. Chỉ là hắn không ngờ rằng vợ chồng Ouston sẽ cùng đi chung, lúc trên đường đi, hắn tốn không ít thời gian để giải thích chuyện của những Vu Sư này. Ngoài ý muốn chính là, Ouston tựa hồ cũng không phản cảm Vu Sư, hiếm thấy không tranh chấp với Trần Lạc.
Vu Sư chỉ ở trong rừng rậm mới có cảm giác an toàn, nhưng rừng rậm ở đây cũng không phải là quanh năm không thấy ánh nắng, có thể thấy lờ mờ những ngôi nhà trên cây tô điểm giữa khu rừng, sâu trong rừng còn có một tòa kiến trúc hùng vĩ tựa như pháo đài, đứng vững ở đó.
Catherine chỉ vào tòa pháo đài kia, nói:
"Đó là phủ lãnh chúa, là ngài Ô Nha đặc biệt xây dựng cho em."
Cùng nhau đi tới, gặp phải Vu Sư nhao nhao khom mình hành lễ với Trần Lạc. Catherine hiển nhiên đã sớm nói tin tức của hắn. Mặc dù họ cũng không nhận ra Trần Lạc, nhưng được Catherine và Ô Nha nhiều lần cường điệu, những Vu Sư này rất rõ ràng, họ có thể kết thúc đoạn thời gian không thấy ánh mặt trời, trốn đông trốn tây kia, không cần vì lương thực phát sầu, đều phải cám ơn vị lãnh chúa khẳng khái lại nhân từ này.
Tiến vào pháo đài, mẹ của Isabella - Anna nhịn không được nói:
"Vu Sư dường như không đáng sợ như đền thờ nói. . ."
"Những Vu Sư này không có nghĩa là toàn bộ."
Ouston nói:
"Bọn hộ là Vu Sư, những kẻ ở trên đại lục chế tạo chiến tranh và giết chóc kia cũng là Vu Sư."
Anna nói:
"Mặc kệ thân phận của họ là gì, chỉ cần họ không giống với những kẻ tạo ra chiến tranh kia."
Ô Nha không ở nơi này, hắn đang trợ giúp các nhóm Vu Sư chuyển đến đây, những Vu Sư kia phân tán ở khắp nơi, cần từng bước di chuyển.
Như Ô Nha từng nói, cũng không phải tất cả các Vu Sư đều chờ đợi chiến tranh, nơi này không có chiến tranh, cũng không có giết chóc, chỉ có ánh nắng và hòa bình.
Ba ngày sau, Trần Lạc gặp lại Ô Nha. Hắn dẫn theo một bộ lạc nhỏ khoảng 200 người chuyển dời đến nơi này, cũng mang đến cho Trần Lạc một chút tin tức.
Trần Lạc nhìn về phía Ô Nha, hỏi:
"Ngươi hiểu rõ thực lực của Vu Sư không?"
Ô Nha lắc đầu, đáp:
"Ta chưa từng tiếp xúc với Vu Sư trong Hắc Ám sâm lâm, chỉ nghe nói bọ họ có mười ba vị Tế Tự, nhưng cụ thể có phải có mười ba người hay không, chỉ sợ chỉ có mình bọn họ biết. . ."
Trên đại lục có rất nhiều loại cờ, hai năm Trần Lạc đi du lịch, cũng học xong hai ba loại cờ, bọn họ đang chơi, hiển nhiên là một loại cờ của Vu Sư. Trước kia, Trần Lạc chưa từng gặp qua, sau khi nhìn vài ván, hắn đã đại khái hiểu được cách chơi.
"Không chơi không chơi, không có ý nghĩa. . ."
Lão Vu Sư nhặt lên mấy đồng tiền, dùng ống tay áo xoa xoa rồi bỏ vào trong ngực, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Trần Lạc, hỏi:
"Tiểu Vu Sư, muốn chơi vài ván không?"
Nhìn thời gian cũng sắp đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền