Chương 29: Danzo chỉ huy sai lầm, chiến cuộc căng thẳng
Vũ quốc, mưa lớn vẫn không ngừng trút xuống.
Kể từ khi đại quân Konoha tiến đánh vào lãnh thổ Vũ quốc, chiến cuộc bắt đầu rơi vào trạng thái giằng co. Tình cảnh thế chẻ tre như dự tính đã không xuất hiện, Vũ Nhẫn thôn dưới sự dẫn dắt của Hanzo đã cứng rắn kìm chân toàn bộ quân đội Konoha.
Hokage Đệ Tam lựa chọn để Danzo làm tổng chỉ huy chiến trường, vốn dĩ là một quyết định sai lầm. Để Danzo bày mưu tính kế hay thực hiện các vụ ám sát thì hắn rất sở trường, nhưng để hắn chỉ huy tác chiến quy mô lớn thì hoàn toàn là làm càn. Dưới sự lãnh đạo của hắn, Ninja Konoha đã anh dũng hy sinh hết lớp này đến lớp khác.
Điều khiến Danzo đau đầu nhất chính là kịch độc của Hanzo. Mỗi khi Hanzo xuất hiện, luôn có một lượng lớn Ninja Konoha bị hạ độc mà c·hết. May mắn thay, Konoha còn có Tsunade. Nhờ nàng liên tục điều chế ra các loại thuốc giải, thương vong của phía Konoha mới bắt đầu chậm lại. Dù vậy, Konoha vẫn không cách nào nhanh chóng hạ gục được Vũ Nhẫn thôn.
Danzo vì lo lắng mà tóc đã rụng đi không ít. Hắn chưa từng nghĩ tới Vũ Nhẫn thôn lại là một khúc xương cứng đến thế.
Tại một khu doanh trại, Jiraiya không còn dáng vẻ phong quang như lúc mới ra trận. Nhìn y lúc này vô cùng lôi thôi, mệt mỏi nằm bệt xuống đất, chẳng buồn nhúc nhích. Orochimaru khẽ nhíu mày, nhìn qua màn mưa, trầm ngâm suy tính cách phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại.
“Tình hình thế nào rồi?” Orochimaru hỏi.
“Cũng không lý tưởng.” Jiraiya đáp lời, giọng điệu uể oải. “Ta chưa bao giờ nghĩ thực lực của Vũ Nhẫn thôn lại mạnh mẽ đến mức này. Xem ra lời của lão đầu tử là đúng, nếu cứ để Vũ Nhẫn thôn phát triển, đó sẽ luôn là một mối đe dọa.”
Orochimaru cười lạnh, giọng nói mang theo vài phần khàn đặc: “Ngươi nên đi hỏi vị tổng chỉ huy đại nhân của chúng ta mới phải, chuyện này không thuộc quyền quản lý của ta.”
“Hừ, nhưng tin tức các ngươi thu thập được so với thực lực thực tế của Vũ Nhẫn thôn có sai lệch quá lớn.” Tsunade từ bên ngoài bước vào, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.
Nàng thà ở ngoài chiến trường chém g·iết còn hơn là phải ở trong doanh trại cả ngày đối mặt với bộ mặt thối tha của Danzo.
“Ngươi rời khỏi doanh trại, tiến vào chiến trường như vậy có ổn không?” Orochimaru quay đầu hỏi nàng.
Tsunade khoanh tay, nhíu mày đáp: “Ta không muốn nhìn thấy bản mặt của lão già kia nữa. Vừa hay thuốc giải kịch độc của Hanzo đã phối chế xong, phần còn lại giao cho các Ninja y tế trong doanh trại là được.”
Jiraiya bỗng nhiên ngồi dậy, cười ngây ngô hỏi: “Nghe nói ngươi để đệ tử ở lại trong thôn?”
Tsunade lườm y một cái sắc lẹm: “Ngươi có tư cách gì nói ta? Nawaki chẳng phải cũng bị ném ở trong doanh trại đó sao?”
“Cái đó không thể trách ta được.” Jiraiya lúng túng gãi mái tóc bết đầy bùn đất.
“Cười cái rắm, ta...” Jiraiya định mắng lại Orochimaru khi thấy y đang cười trên nỗi đau của người khác, nhưng chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Y chậm rãi quay đầu lại, thấy Tsunade đang đứng đó với khuôn mặt không cảm xúc, nắm đấm đã từ từ giơ lên.
“Yamete (Dừng lại)!!”
Một tiếng hét thảm vang lên, Jiraiya bị đấm lún sâu vào vách đá, tạo thành một hình nhân sâu hoắm.
Trong lúc đó tại làng Konoha, Kushina đã tự tạo cho mình một hốc tối trong phòng ngủ làm lối thông xuống mật thất dưới lòng đất. Mỗi tối, nàng vào đó nghỉ ngơi, đồng thời phân ra một Ảnh phân thân nằm trên giường giả vờ ngủ để che mắt mọi người.
Tại văn phòng Hokage, Đệ Tam bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán. Kể từ khi chiến tranh bùng nổ, mọi việc lớn nhỏ đều đổ dồn lên vai người. Văn phòng Hokage giờ đây chẳng khác nào nhà của người, cả ăn lẫn ngủ đều ở tại chỗ.
“Hokage đại nhân, đây là danh sách đăng ký khảo hạch Trung nhẫn.” Một Ninja Anbu xuất hiện rồi đặt xấp tài liệu xuống.
“Để đó đi.”
Vì chiến tranh, tiêu chuẩn khảo hạch Trung nhẫn đã hạ thấp đáng kể, không còn rườm rà và nghiêm ngặt như thời bình. Chỉ cần vượt qua bài kiểm tra lý thuyết và thực chiến là có thể thăng cấp.
Sau khi phê duyệt xong đống văn kiện, Đệ Tam thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy đơn đăng ký khảo hạch lên xem. Khi nhìn thấy số lượng nhiệm vụ hoàn thành của một tiểu đội, người bỗng nhíu mày.
Tiểu đội Tokuda: Hoàn thành 13 nhiệm vụ cấp D, 28 nhiệm vụ cấp C.
So với các tiểu đội cùng khóa, con số này là quá ít. Trong khi những đội khác bận rộn đến xoay vòng, thực hiện hàng trăm nhiệm vụ, thì tiểu đội Tokuda vẫn nhàn nhã như cũ, thỉnh thoảng mới nhận một nhiệm vụ, thời gian còn lại chỉ dùng để nghỉ ngơi hoặc huấn luyện.
“Liệu có viết thiếu con số nào không?”
Đệ Tam chợt nhớ tới lời dặn dò của Jiraiya về việc quan tâm đến Minato. Người rút hồ sơ của Minato ra xem thì thấy sau khi Minato gia nhập đội của Tokuda và Uchiha Mikoto, hiệu suất làm việc của đội này thực tế đã tăng lên, nhưng số lượng nhiệm vụ vẫn rất hạn chế.
“Đi điều tra số lượng nhiệm vụ của tiểu đội Tokuda, ta cần con số chính xác.”
Không lâu sau, tài liệu từ bộ phận quản lý nhiệm vụ được đưa tới. Đệ Tam đối chiếu rồi bật cười. Hóa ra không phải viết sai, mà là tiểu đội này thực sự ít xuất quân.
“Ba đứa trẻ này...”
Người nhìn hồ sơ rồi đóng dấu xác nhận. Dù trong lòng có chút thắc mắc, nhưng Đệ Tam cũng không truy cứu sâu thêm, bởi dù sao Minato cũng đã tiến bộ rất nhiều dưới sự dẫn dắt của Tokuda.
Lúc này, Đệ Tam lại thở dài khi nghĩ về tình hình tiền tuyến. Danzo thực sự đã chỉ huy quá càn rỡ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Konoha sẽ bị lún sâu vào vũng bùn chiến tranh tại Vũ quốc.
Nghĩ đến đây, người chỉ biết hy vọng vào những tài năng trẻ như Minato sớm ngày trưởng thành để gánh vác tương lai của ngôi làng.