Chương 04: Chẳng lẽ đẹp trai thì có thể muốn làm gì thì làm sao?
Nếu thật sự có ngày đi đến bước đường ấy, thôi thì tới lúc đó hãy tính sau!
Tay nghề nấu nướng của Tokuda luôn khiến Minato muốn ngừng mà không được.
"Nếu như muội nguyện ý tin tưởng tỷ tỷ, vậy thì không nên lại gần Yagami Tokuda quá mức, chuyện này đối với muội hay đối với hắn đều không có bao nhiêu chỗ tốt."
"Cái đó... Ta có thể tham gia không?"
"Đúng vậy, ngày mai được nghỉ, muội có muốn đi dã ngoại không? Ta lo liệu những thứ khác, muội chỉ việc nướng thịt là được rồi."
Tsunade hừ lạnh một tiếng, thu chân lại: "Không biết nói chuyện thì im miệng."
Chẳng phải sao, Tsunade đang chuẩn bị dẫn hắn đi gặp Orochimaru để dàn xếp ổn thỏa chuyện này.
"Hắn cự tuyệt thế nào? Nói nghe một chút."
"..."
Bởi vì lúc này, nàng lại cảm thấy đau lòng.
Vẫn còn may, vẫn còn may, nàng không phải người xấu xí.
Khoảng khắc sau, nàng chợt bừng tỉnh: "Đợi đã, mình đang may mắn cái gì vậy chứ?"
"Thật lãng phí biểu cảm của lão nương, ta còn tưởng con bé ngốc muội lại bị cự tuyệt nữa rồi."
Thật quá đáng.
"Thiên Diệp quân, tớ có thể mời cậu cùng dùng cơm hộp được không?"
"Kushina."
"Bớt đi!"
Dù sao nhàn rỗi cũng chẳng để làm gì, dã ngoại xong còn có thể tập luyện ngoài trời cả ngày, ừm, một kế hoạch không tồi.
Cửu Vĩ là Vĩ thú mạnh nhất, một khi sổng ra ngoài, hậu quả sẽ khôn lường.
"Muội lại bị cự tuyệt sao?"
"Ngao!!"
Hắn rất muốn hỏi một câu, đây có thật sự là chị ruột của mình không?
Nếu không phải vì một nơi đã học được Kage Bunshin no Jutsu, Tokuda đã sớm phái một phân thân đi học thay mình rồi.
Có người của Anbu đang quan sát, Thiên Diệp đã sớm phát giác ra.
Vì thế Tsunade cảm thấy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên là tốt nhất.
"Ô ô ô, Tokuda-kun thật quá đáng."
Mặc kệ hắn, muốn lừa phỉnh nàng sao, không có cửa đâu. Cái gì mà mặt trời nhỏ, chẳng lẽ cứ cười rạng rỡ như ánh mặt trời thì nhất định phải gọi là mặt trời nhỏ sao?
"Đi thôi."
"Đừng nghe hắn nói bậy, hắn chưa từng được nữ sinh nào mời cả, làm sao có kinh nghiệm mà truyền thụ cho muội. Muội phải nghe tỷ tỷ mới đúng."
Nawaki sắp tốt nghiệp, thế là nàng quyết định sau này sẽ nhờ vả, thông qua một vài mối quan hệ.
Cuối cùng, Tsunade ôm lấy vai Kushina, ngữ trọng tâm trường nói:
Một bàn tay nhỏ trắng noãn xuất hiện trước mắt Tokuda và Minato.
Tsunade lắc đầu, không khuyên bảo Kushina thêm nữa, tùy duyên vậy.
Nàng rất muốn biết Tokuda đã đồng ý hay cự tuyệt, có giống như lúc cự tuyệt nàng hay không.
Tokuda quả quyết từ chối, hơn nữa còn là một lời từ chối đầy phũ phàng.
Đến trường, huấn luyện rồi về nhà nghỉ ngơi, thời gian tại học viện Ninja đối với hắn quả thật buồn tẻ và nhàm chán.
"Thật là một tính cách bướng bỉnh." Tsunade cảm thấy huyết áp đang tăng vọt, theo bản năng giơ tay bưng bít sau gáy.
Kushina hoàn toàn sững sờ.
Giữa trưa tan học.
Nhận thấy Nawaki cứ nhìn chằm chằm mình, Tsunade trừng mắt dọa hắn sợ tới mức rụt cổ lại, vội vàng nhảy sang một bên vì sợ b·ị đ·ánh.
Tối hôm đó, sau khi về nhà, Kushina hỏi Nawaki: "Nawaki ca, thường thì các nam nhi sẽ cự tuyệt lời mời của nữ nhi như thế nào?"
Đám người kia là vì Kushina nên mới thuận tiện để mắt tới hắn.
"Chuyện này..."
Lại nói, hiện tại người ta thật sự chỉ có thân phận bạn học bình thường, nàng chạy tới nhắc nhở này nọ, liệu có thích hợp không?
Nawaki ngơ ngác, lần này hắn coi như đã được mở mang tầm mắt.
"Nếu là người mình không thích thì cứ lễ phép từ chối thôi, có chuyện gì sao?"
"Không phải đâu."
Chỉ cần hắn không có hành động quá khích, ánh mắt của Anbu chẳng mấy chốc sẽ dời đi nơi khác.
Không thích hợp chút nào.
Đẹp trai thì có thể muốn làm gì thì làm sao?
Nhìn thoáng qua gương mặt Tsunade, Nawaki cảm thấy mình và nàng dường như không phải cùng một cha mẹ sinh ra.
Dù sao thân phận Jinchuriki quá đỗi nhạy cảm, chưa nói tới việc Kushina lại là Jinchuriki của Cửu Vĩ.
Một mấy đứa trẻ sao có thể chịu đựng được áp lực này.
Quả thực không giống người thường, ngay cả cách cự tuyệt nữ hài tử cũng đặc biệt như vậy.
Nghĩ đến trải nghiệm bị cự tuyệt của chính mình, Kushina lập tức chẳng thể vui nổi.
Nawaki ôm chân nhảy dựng lên.
Đặc biệt là sau khi biết "mặt trời" còn mang một ý nghĩa khác, Minato có đ·ánh c·hết cũng không muốn nghe ai gọi mình như vậy nữa.
Nàng cứ canh cánh trong lòng việc Tokuda cự tuyệt mình, nhưng hiện tại xem ra, kết quả đó dường như vẫn còn tốt chán, ít nhất hắn không chê dung mạo nàng xấu xí.
Nawaki đã bớt đau chân, cũng tò mò ghé lại gần. Hắn rất muốn biết một nam tử đẹp trai sẽ cự tuyệt lời mời của nữ tử như thế nào.
Tsunade một tay kéo Kushina lại gần, một tay chỉ vào Nawaki:
"Có phải lại bị tiểu tử Yagami Tokuda kia cự tuyệt không? Hay là ngày mai để tỷ tỷ đi đánh hắn một trận giúp muội? Dám cự tuyệt Kushina đáng yêu nhà chúng ta, thật là không biết điều."
Tokuda mở lòng bàn tay ra.
Tsunade tức giận thu tay.
Tại sao là chị em ruột mà dung mạo lại có sự chênh lệch lớn đến thế?
Giống như đẹp trai thì có thể muốn làm gì thì làm vậy, ô ô ô thật đáng ngưỡng mộ.
Không hiểu sao, Kushina lại cảm thấy một trận may mắn len lỏi trong lòng.
"Ta còn thấy cái tên 'tiểu quỷ tóc bạc' rất hợp với đệ đó, sao đệ không nhận cái danh hiệu này đi?"
"Thật xin lỗi, ta không thích dùng bữa với những người có dung mạo quá xấu."
"Ngày mai đệ chuẩn bị một chút, ta dẫn đệ đi tìm Orochimaru. Thật không biết đệ nghĩ gì nữa, vậy mà lại muốn bái Orochimaru làm sư phụ."
Nàng vội vàng lắc đầu: "Không phải, là hôm nay Tokuda-kun cự tuyệt bạn học khác, cách thức có chút đặc biệt nên muội thấy hiếu kỳ thôi."
Trước kia thì không sao, Minato sẽ ngầm thừa nhận cách gọi này, nhưng từ khi quen biết Tokuda, hắn hoàn toàn bị dẫn dắt đi chệch hướng.
Đã bị cự tuyệt thì thôi, lại còn phải chịu thêm đả kích về nhan sắc.
Nawaki nhìn Kushina với ánh mắt kỳ quái.
Chính nàng cũng là người đầu tiên bị cự tuyệt mà!
Kushina đỏ bừng cả mặt vì cuống.
Tokuda thuận miệng đáp: "Không có, ta đang khen đệ đẹp trai đấy chứ. Khi cười lên trông rạng rỡ như ánh mặt trời, vậy nên cứ gọi là mặt trời nhỏ đi, cái tên này rất hợp với đệ."
Kushina không hiểu được ý đồ của Tsunade.
"Uổng cho Yagami Tokuda ta có nhiều Chakra như vậy mà không thể dùng Kage Bunshin để hỗ trợ học tập và rèn luyện, thật là đáng tiếc."
"Được rồi."
"Chủ nhân, người ta vẫn còn nhỏ, tốc độ tinh luyện Chakra còn chậm lắm."
Với thân phận Jinchuriki cùng thực lực vốn có của mình, bất kể Kushina làm gì, cấp cao của làng cũng đều phải lo ngại.
Nói không chừng đến lúc đó, Kushina đã có thể tự mình quyết định mọi chuyện.
Đây cũng là lý do vì sao hắn dù đẹp trai nhưng không có nhiều nữ sinh dám tiếp cận.
Nữ sinh kia bịt mặt, khóc lóc chạy đi.
Minato không dễ dàng mắc mưu như vậy.
Nhìn cái lá gan của đệ kìa.
Nawaki bỗng cảm thấy cái chân bị giẫm của mình dường như không còn đau nữa.
Tuyệt đối không để đối phương nuôi hy vọng hão huyền.
"Tại sao chứ, ta và Tokuda-kun chỉ là đồng học thôi mà."
Tokuda liếc mắt một cái, dứt khoát đẩy trách nhiệm sang người khác.
Cửu Vĩ bất mãn phàn nàn, Cửu Vĩ nhà bên cạnh vốn là được phân tách từ Thập Vĩ mà ra.
Hại!
Còn nó là từ hư vô mà có, phải chậm rãi lớn lên, chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực của chính mình.
Tokuda đã sớm mệt mỏi với trò hẹn hò hay cùng ăn cơm của đám nhóc tì này, dứt khoát cự tuyệt thẳng thừng là tốt nhất.