ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 1393. Cơ hội chỉ có duy nhất một lần

Chương 1393: Cơ hội chỉ có duy nhất một lần

Trong Câu Trần Đế Cung, Bạch Cẩm lim dim buồn ngủ trong chiếc ghế mát xa tự động mới được thiết kế, nhưng mà đám lông phượng gom được dưới vực sâu này thoải mái quá! Mềm mại, ấm áp, giống như có một đôi bàn tay nhỏ bé không ngừng xoa bóp cơ thể hắn vậy.

“Sư huynh, ta đến đây!”

Cô Lương vui sướng lao vào trong cung điện, phía sau còn có một người mập mạp bị tấm áo choàng đen bọc kín.

Bạch Cẩm mở mắt ra rồi cười lớn:

"Cô Lương sư muội!"

Cô Lương cười hì hì:

"Sư huynh, ta đưa một vị khách đến gặp ngươi này, không cần tiếp ta, ta ra vườn cây ăn quả của ngươi bắt sâu đây.” Nói xong liền vắt giò lên chạy tuốt ra vườn cây ăn quả.

Bạch Cẩm câm nín: "

Ngươi đến thăm ta chắc? Rõ ràng là đến thăm vườn cây ăn quả của ta, ngươi còn thân thiện với cái vườn đó hơn chủ của nó rồi đấy.”

Bóng người bị áo choàng bịt kín lập tức tiến lên trước, đến trước mặt liền cong eo hành lễ. Bạch cẩm nghe được giọng nói khàn đặc của đối phương:

"Bái kiến Đế Quân!"

Bạch Cẩm nhìn bóng người đen sì kia liền bật cười:

"Di Lặc Phật, sao ngươi lại có thời gian rảnh mà đến chỗ ta thế?"

Bóng ngươi kia có vẻ hơi bất ngờ nên cơ thể khựng lại mất một lát, ngay sau đó hắn cởi bỏ áo choàng, người sau lớp áo đúng là Di Lặc Phật Tổ.

Di Lặc Phật nhíu mày khó hiểu:

"Đế Quân, ta đã thêm trận phép chống mọi thăm dò lên trên áo choàng rồi, sao ngài vẫn biết đó là ta? Chẳng lẽ trận pháp của ta vô dụng?"

Bạch Cẩm cười lớn: “Áo choàng này có thể ngăn cách thần niệm dò xét, nhưng dáng người của sư đệ thì tam giưới này hiếm lắm.”

“Vâng!”

Phật Tổ Di Lặc sờ sờ cái bụng trống khổng lồ của mình, hắn đăm chiêu nói:

"Lần sau phải thi triển đại trận khiến tầm mắt mơ hồ thôi.”

Bạch Cẩm hỏi: "

Sư đệ, đáng lẽ lúc này ngươi đang chiến đấu với Linh Sơn chứ? Sao lại có thời gian ở chỗ ta?

"

Phật Tổ Di Lặc ngồi xuống chiếc ghế gần Bạch Cẩm rồi lộ ra một nụ cười đặc trưng của hắn: "

Sư huynh thân mến của ta ơi!

Sư đệ... ta đến là muốn cảm tạ sư huynh trợ giúp, nếu không có sư huynh thì ta đâu thể nắm quyền Phật Giáo, đâu thể tuyên dương chân kinh của ta.

Nói xong hắn lại cúi đầu hành lễ, trông thì có vẻ rất cảm kích:

"Đa tạ sư huynh đã cho ta cơ hội, đệ vô cùng cảm kích.”

Bạch Cẩm lập tức cũng dùng lời nói chân thành để đáp lại: "

Sư đệ yêu quý không cần đa lễ như vậy. Tại không chịu được cảnh Đa Bảo Như Lai ức hiếp các ngươi nên ta mới chỉ điểm vậy thôi.

Khi xưa còn ở Tiệt giáo, ta đã biết, Đa Bảo chính là một tiên thần có dục vọng khống chế mọi thứ vô cùng mạnh mẽ. Khi còn ở Tiệt giáo, thậm chí còn từng phát ngôn rằng “Trước có Thông Thiên sau lại biến, Đa Bảo đạo quân đứng trước tiên”, dù ta đã cố gắng chống cự cũng vô cùng gian nan!

Di Lặc Phật kinh ngạc:

"Cái gì? Trước có Thông Thiên sau lại biến, Đa Bảo đạo quân đứng trước tiên? Hắn to gan như vậy sao?"

Hắn ngẫm nghĩ một hồi rồi tự gật đầu bảo phải:

"Đúng vậy, những lời càn rỡ kiêu ngạo như vậy đúng là những gì Đa Bảo dám nói, khi hắn ở Phật Giáo cũng như thế, vừa mới giáng sinh Tây Thổ, liền hô ra khẩu hiệu “Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn”.”

Giọng nói của Bạch Cẩm ẩn chứa tức giận: "

Ngẫm xem từ khi Đa Bảo thành lập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip