Chương 1396: Di Lặc, còn không ra tay
Nhiên Đăng Phật Tổ gằn giọng:
"Đi thôi! Phải ngăn không cho hắn tiến vào cao nguyên, nếu khai chiến trong khu vực cao nguyên, dù có ép được hắn lùi về thì nơi này vẫn phải chịu sự tổn thất mang tính hủy diệt.
Lạt Bá Giáo có thể thành lập được hay không sẽ quyết định ở giờ khắc này.”
“Tương Lai Phật nói cực đúng!”
Phật Tổ Di Lặc và Phật Tổ Nhiên Đăng biến mất trên đài sen.
Bên ngoài cao nguyên, một đám mây vàng đang tiến lại gần cao nguyên, trên đám mây đó là Phật Tổ Như Lai đang ngồi xếp bằng, phía sau là Quan Thế m Bồ Tát và Văn Thù Bồ Tát.
Một hàng người chậm rãi bay về hướng cao nguyên, bọn hắn không hề che giấu tung tích, cũng không ngại Di Lặc sẽ làm chuẩn bị chiến đấu hay gì cả. Nhưng sự bình thản ấy lại ẩn chứa sự ngạo nghễ khó nói thành lời, dù sao thì sự khinh thường lớn nhất cũng là im lặng mà.
Như Lai xuất hiện ở cao nguyên khiến cả Lạt Bá Giáo xôn xao, các vị Phật Đà Bồ Tát run rẩy, mặc dù khi bọn hắn phản bội Phật Giáo đã biết bản thân rồi sẽ có một ngày phải đối mặt với Phật Tổ Như Lai, nhưng khi Phật Tổ đi tới trước mặt, thâm tâm bọn hắn vẫn dâng lên một nỗi sợ hãi khổng lồ.
Hàng tỷ năm qua, trong lòng các Phật tử đều ấn định Phật Tổ là kẻ có toàn tri toàn năng, là người chí cao của tam giới. Nay lại phải đối đầu chính diện với Phật Tổ, nói thật thì bọn hắn thật sự không dám ra tay.
Bọn hắn chỉ có thể tin tưởng vào tín niệm của bản thân, tin rằng Di Lặc Phật Tổ đã dám phản bội Như Lai thì cũng phải có cách để đối phó kẻ địch.
Ù!
Đám mây mà Như Lai cưỡi bỗng tỏa ra vô vàn kim quang, kim quang ngưng tụ thành hai đóa sen vàng, hai Phật Đà ở trên kim liên từ hư hóa thực, ngăn cản đường đi của đám mây kia.
Phật Tổ Như Lai lạnh nhạt nhìn Di Lặc và Nhiên Đăng, tiếng nói của hắn vang vọng giữa trời đất: "
Vì sao lại như vậy?
"
Nhiên Đăng lạnh nhạt: "
Không đi, ta sẽ phải chết trong lượng kiếp.”
“Đây là vọng ngôn!”
“Ta đã có dự cảm rồi!”
Phật Tổ Di Lặc cũng nói:
"Ngươi đã không có đức thì ta phải đi thôi.”
Phật Tổ Như Lai nhìn sang Di Lặc: "
Vạn pháp quy nhất, nhà có thể có nhiều cửa nhưng vẫn chỉ được có một cái nhà.
Bổn tọa có thể thừa nhận Phật môn mà các ngươi thành lập, cho phép các ngươi tự trị, nhưng Phật Giáo không thể tách rời.”
Di Lặc Phật cùng Nhiên Đăng Phật đồng loạt nhíu mày suy nghĩ, cả hai đều hơi lung lay trước câu nói của Như Lai.
Nhưng Phật Tổ Di Lặc nhanh chóng củng cố niềm tin của bản thân, hắn đáp trả:
"Thấy sắc thân mà như không thấy, hiểu tâm mà thứ biến hóa không chừng, nếu được tâm và thân đều là hư không thì có khác gì Phật đâu.
Ta vốn là Phật, không cần ngươi thừa nhận ta vẫn là Phật, Phật môn của ngươi ta đã thấy rõ: tham lam, giết chóc, dâm tục, chính là chốn cực tà của tam giới. Ta chọn thoát thân khỏi chốn ấy, bái cùng tuyết sơn trên, lấy tuyết sơn chi tịnh thủy, trừng nhĩ tam độc chi tâm.”
Sắc mặt Phật Tổ Như Lai tối sầm lại, các ngươi thật to gan. Một luồng uy nghiêm bỗng dâng lên.
Nhiên Đăng và Di Lặc bị cỗ uy nghiêm này làm cho đứng cũng không vững.
Như Lai Phật Tổ cất giọng: "
Nhiên Đăng, Di Lặc, bổn tọa thương cho hai ngươi bị ma đầu mê hoặc nên mới tìm cách khuyên bảo. Nếu các ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền