Chương 1442- Sư trượng
- Thanh Hạm, chúng ta đi thôi.
Một lúc lâu, Thanh Hạm mới lờ mờ nghe được một giọng nói từ xa vọng lại.
Nàng chợt giật mình tỉnh lại, nhìn lên, thấy Tần Tử Lăng đang đứng trước mặt, cười mỉm đầy ẩn ý.
- Dạ, Tần... Sư... Sư trượng!
Thanh Hạm vốn đã đối mặt với vô số cảnh lớn, nhưng xưng hô "sư trượng" này lại khiến nàng lắp bắp mãi không thành câu.
- Nhu Triệu, ta đi đây!
Tần Tử Lăng nhẹ nhàng ôm Nhu Triệu Thiên Tôn thêm một lần nữa, ban đầu còn định hôn nhẹ lên trán nàng, nhưng không ngờ rằng đường đường là một Thiên Tôn lại có da mặt mỏng đến thế, vội đỏ mặt đẩy hắn ra.
- Thật là tư tưởng phong kiến quá bảo thủ.
- Sau này nhất định phải dạy dỗ lại cho tốt.
Tần Tử Lăng thầm nghĩ trong lòng, trên mặt vẫn không quên trêu ghẹo nhìn Nhu Triệu Thiên Tôn, khiến nàng ngượng đến mức tức tối, răng nghiến chặt.
Thấy Nhu Triệu Thiên Tôn khó chịu, Tần Tử Lăng không dám tiếp tục đùa giỡn, gật đầu với Thanh Hạm, rồi cùng nàng rời khỏi đại điện, hướng về phía Thiên Môn mà đi.
- Xì!
Nhìn theo bóng dáng Tần Tử Lăng và Thanh Hạm dần khuất xa, Nhu Triệu Thiên Tôn nhớ lại những hành động của Tần Tử Lăng, bỗng không kìm được bật cười.
- Gia hỏa này!
Trong mắt Nhu Triệu Thiên Tôn thoáng hiện lên sự dịu dàng hiếm thấy, khóe miệng cũng nở nụ cười.
…
- Thanh Hạm, ngươi cứ theo sát ta thế này, cẩn trọng như vậy, nếu tin này truyền ra ngoài, người khác chắc chắn sẽ nghĩ ta với sư phụ ngươi có quan hệ gì mờ ám mất!
Tần Tử Lăng vừa rời khỏi đại điện, quay đầu lại thấy Thanh Hạm vẫn như một tùy tùng nhỏ bé đi theo sau, mất hẳn vẻ phiêu dật hào hiệp của nàng lúc trước, không khỏi cười khổ mà nói.
- Vậy xin lỗi sư trượng, Thanh Hạm thất lễ!
Thanh Hạm, vốn là một Đạo Tiên siêu phẩm, nghe thấy lời này thì giật mình, nhanh chóng bước lên sóng vai với Tần Tử Lăng.
- Đều là người một nhà, không cần quá câu nệ, không có gì là thất lễ hay không thất lễ.
Tần Tử Lăng cười nhẹ nói.
- Sư trượng nói phải lắm.
Thanh Hạm đáp, nhưng khi nói chuyện, ánh mắt nàng lén liếc nhìn Tần Tử Lăng, đầy vẻ tò mò.
Nàng thực sự hiếu kỳ, người trước mặt này, vừa mới trở thành Đạo Tiên siêu phẩm không lâu, rốt cuộc có gì đặc biệt mà lại có thể nhanh chóng mê hoặc được sư tôn cao cao tại thượng, thần thánh bất khả xâm phạm của nàng đến mức ấy.
Nhưng rất nhanh sau đó, Thanh Hạm chợt nhớ tới việc sư tôn của nàng không còn sống lâu nữa.
Đây có thể là thời gian hạnh phúc cuối cùng của sư tôn, khiến tâm trạng nàng trở nên nặng nề.
- Sư trượng, ngươi đã hứa với sư phụ sẽ đảm nhiệm vị trí của Nhu Triệu Thiên Tôn rồi phải không?
- Chuyến này trở về, có phải toàn bộ môn phái sẽ sớm chuyển đến Nhu Triệu Thiên không?
Thanh Hạm hỏi.
- Sư tôn ngươi còn sống tốt thế kia, sao lại muốn giao Nhu Triệu Thiên cho ta?
Tần Tử Lăng cười, đáp ngược lại.
- Cái gì?
- Ý sư trượng là sao?
Thanh Hạm giật mình, kinh ngạc không tin vào tai mình.
- Ngươi về gặp sư tôn của mình một lần nữa, rồi sẽ hiểu ý ta.
Tần Tử Lăng mỉm cười, đáp.
Thanh Hạm đầy mặt nghi ngờ, muốn mở miệng hỏi lại, nhưng Tần Tử Lăng đã chắp tay hành lễ, cười nói:
- Thanh Hạm Tôn Giả, đã đến Thiên Môn, ta xin từ biệt tại đây.
Trong lòng Thanh Hạm rung động, nàng thu lại mọi nghi vấn, nghiêm nghị đáp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền