Chương 33: Đã sinh Shawn còn sinh Illumi – Bát Môn Độn Giáp, mở!
"Mới một tháng đã phá hạn... Hừ, cũng chỉ kém lão đầu tử ta lúc trẻ một chút thôi." Maha giả vờ trấn định nói.
Zeno âm thầm bĩu môi, chẳng biết là vị trưởng bối nào từng khẳng định rằng phá hạn cực khó, nếu không có ba năm năm khổ luyện thì đừng hòng chạm tới ngưỡng đó. Vậy mà giờ đây, đối với lão gia tử, một tháng phá hạn dường như lại chẳng có gì đáng kể.
Trong lòng có chút không cam lẫn ngưỡng mộ, Zeno nghi hoặc nhìn Maha hỏi: "Gia gia, chẳng lẽ trước đó ngài không biết tiểu tử Shawn này lén lút phá hạn sao?"
Hắn vẫn chưa quên ai là người đã quả quyết nói rằng việc đó là không thể.
"Ngươi nói hơi nhiều rồi đấy. Có biết là đang quấy rầy lão tử xem kịch hay không?" Maha tối sầm mặt lại, vung tay tát Zeno một cái, tức giận mắng: "Câm miệng cho ta! Còn để ta nghe thấy ngươi lải nhải nữa, lão tử phế bỏ ngươi!"
"Vâng... vâng..." Zeno cười khổ, nâng gọng kính giám thị trên mũi lên. Một tia điện từ yếu ớt lóe qua rồi biến mất.
Trong phòng luyện công.
Sau khi trút bỏ gông xiềng, Shawn liếc nhìn bắp chân của Silva, khẽ nhíu mày: "Phụ thân, người không tháo xà cạp sắt ra sao? Để vị lão đầu tử nào đó nhìn thấy, e rằng lại nói ta thắng mà không vẻ vang..."
Nhận thấy ánh mắt của Silva, Shawn hướng về phía camera chớp mắt vài cái. Maha đang thu xếp Zeno, thấy vậy thì mí mắt giật giật, cười mắng: "Tiểu tử thối, bớt nói kháy ta đi. Đã bảo sẽ đánh cho ngươi khóc thì nhất định sẽ làm được, cứ chờ đó!"
Dứt lời, Silva xòe tay phải hướng về phía Shawn: "Ta nghĩ không cần thiết. Lục lạc ở ngay đây, có bản lĩnh thì cứ tới mà lấy."
"Như người mong muốn... Ám bộ!"
Triệt tiêu hoàn toàn sự hiện diện của bản thân, Shawn đột ngột lao vào điểm mù trong tầm mắt của Silva, vươn tay chộp lấy chiếc lục lạc. Nhưng bất thình lình, Silva chỉ cần nghiêng người một cái đã ung dung né tránh.
"Tiểu tử ngốc, phá hạn giúp tốc độ của ngươi tăng lên không ít, nhưng... 'Niệm' đã bán đứng ngươi rồi."
Hai bên lại rơi vào thế giằng co. Silva một tay đút túi quần, khẽ lắc chiếc lục lạc trong tay, trêu chọc nhìn Shawn. Hắn nheo mắt lại, nhận ra trên con ngươi của Silva bao phủ một lớp Niệm mỏng manh. Quả đúng như y nói, Ám bộ hiện tại vẫn chưa thể hoàn toàn xóa bỏ dấu vết, trừ khi hắn nắm vững tuyệt kỹ Tuyệt.
Niệm năng lực có bốn kỹ thuật cơ bản: Triền, Tuyệt, Luyện và Phát.
Triền giúp giữ Niệm ở lại trong cơ thể. Luyện giúp tôi luyện khí thêm tinh khiết. Phát là kỹ thuật giải phóng và điều khiển khí. Cuối cùng, Tuyệt có thể ẩn giấu Niệm để tránh bị các niệm năng lực giả khác phát hiện. Nếu Shawn học được Tuyệt, Silva chắc chắn không thể chỉ dựa vào cảm giác mà phát hiện ra vị trí của hắn nhanh đến thế.
Hít sâu một hơi, Shawn không bận tâm đến lần thất bại này, hắn lắc đầu cười: "Bị phát hiện chứng tỏ tốc độ của ta vẫn chưa đủ nhanh. Nhưng phụ thân thân mến, nếu ta còn nhanh hơn nữa, người nghĩ mình có thể né được không?"
"Ồ?" Silva nheo mắt: "Vậy để ta xem ngươi có thể nhanh đến mức nào."
Là gia chủ đương nhiệm của gia tộc Zoldyck, sát thủ đứng đầu thế giới, y vẫy tay ra hiệu: "Tới đây!"
Shawn nén giọng cười nhẹ: "Bát Môn Độn Giáp, môn thứ nhất: Khai Môn, mở!"
"Biểu Liên Hoa!"
Uỳnh! Khí theo ý động, luồng Niệm lực màu nhũ bạch bùng nổ mạnh mẽ. Mái tóc đen của thiếu niên dựng ngược, khí thế đột nhiên tăng vọt. Nếu phá vỡ một tầng xiềng xích là không đủ, vậy thì phá thêm một tầng nữa.
Trái tim đập liên hồi, máu trong người sôi trào, Shawn hóa thành một vệt lửa trắng lao thẳng về phía Silva, để lại những tàn ảnh hư ảo trên đường đi.
"Bát Môn Độn Giáp sao?" Silva nhận ra môn thể thuật đặc thù này, ánh mắt y lóe lên tia sáng.
Sóng lửa ập đến, Silva đứng vững như bàn thạch, dường như không hề có ý định né tránh. Y tung một cú thủ đao, lấy hậu phát chế nhân, chém mạnh xuống.
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Illumi đứng tựa vào góc tường, đôi mắt hoa lên vì không theo kịp diễn biến. Y chỉ có thể thấy hai bóng người va chạm dữ dội.
"Nhanh! Quá nhanh! Tại sao cùng một mẹ sinh ra mà hắn lại có thể nhanh đến mức này?" Illumi siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt đến mức rỉ máu.
Trong phòng của mình, Zeno nhận ra sự bất thường của Illumi, thầm thở dài: "Đã sinh Shawn, sao còn sinh Illumi. Đứa nhỏ này e là sắp tẩu hỏa nhập ma rồi..."
Maha chắp tay sau lưng, dán mắt vào màn hình, trầm giọng nói: "Không chỉ Illumi, mà cả Milluki hay Killua... đám tiểu bối nhà Zoldyck sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Shawn. Vượt qua được thì hóa rồng, không vượt qua được thì mãi chỉ là sâu bọ."
Zeno im lặng, lần đầu tiên không phản bác lại Maha.
Tại phòng tập, Niệm lực va chạm tóe lửa. Shawn ở trên cao giáng một cú đá xuống, ép Silva lún xuống sàn.
"Không né sao? Như vậy thì vô vị lắm, phụ thân..."
Silva một tay đỡ lấy cú đá của Shawn, cảm nhận được sức nặng nghìn cân, y nhếch môi cười: "Tốc độ nhanh, lực đạo cũng khá, nhưng chỉ với Biểu Liên Hoa mà muốn đoạt lục lạc thì ngươi vẫn còn non lắm!"
Cơ bắp trên cánh tay Silva đột ngột phồng lên, một sức mạnh cực đại đánh bật Shawn văng ra xa. Shawn bay ngược trên không trung, mắt thấy sắp đập vào vách tường, hắn vội vàng xoay người điều chỉnh tư thế, dùng đầu gối giảm chấn mới tránh được việc bị thương nặng.
Vách tường rung chuyển, hằn lên một hố sâu từ cú đạp của hắn. Silva thong thả phủi bụi trên tay áo, lạnh nhạt hỏi: "Còn chiêu nào nữa không? Nếu không, ba năm tới của ngươi sẽ do ta quyết định."
Ba năm? Không dài nhưng cũng chẳng ngắn. Phục tùng gia tộc không khó, nhưng hắn không muốn làm một con chim trong lồng.
Shawn xoa xoa cái chân tê dại, nhìn thẳng vào Silva: "Hiền Giả, ta muốn gặp Gai!"
[Tuân lệnh.]
[Đang đo lường trạng thái ký chủ... Ghi nhận Bát Môn Độn Giáp môn thứ hai: Hưu Môn...]
Một luồng sáng trắng quen thuộc rót vào giữa lông mày hắn. Trong không gian ý thức, một giọng cười sảng khoái vang lên:
"Thiếu niên, ta cảm nhận được rồi... Thanh xuân của ngươi đang thiêu đốt!"