Chương 106: Nổi Loạn Liên Tiếp
Không lâu sau đó, một tin tức truyền đến làm kinh sợ toàn bộ triều đình Đại Tề.
Biên giới ba châu của Đại Tề bị Man tộc đánh lén, trong vòng ba ngày, hơn nữa thành trì trong ba châu đều bị công chiếm. Trấn Man Công Nhạc Thai trấn thủ biên giới hơn trăm năm qua bỗng nhiên mất tích, không rõ sống chết, hơn ba trăm Hậu Thiên võ giả tạo thành thân vệ đội dưới trướng ông toàn bộ bị giết sạch.
Tin tức làm cho cả triều đều khiếp sợ.
Tề Vương biết được sự nghiêm trọng của việc này, một bên hỏa tốc điều động binh mã đến biên giới ba châu, một bên đưa sứ giả đến ba tông thuộc Đại Tề báo tin Man tộc xâm lấn.
Viêm quốc, Hắc Ma Môn.
Mười ba ngọn núi Hắc Ma, ngọn này cao hơn so với ngọn kia, núi này càng nguy hiểm hơn so với núi kia.
Ngọn núi số ba cao ngất trọc trời, từ sườn núi đã không thể thấy rõ ràng góc cạnh của nó rồi.
So với sự huyên náo của núi thứ mười ba thì nơi đây hoàn toàn ngược lại, khung cảnh im ắng, không một bóng người, không có bất kì một kiến trúc nào, chỉ một đại điện màu đen trên đỉnh núi lẻ loi trơ trọi, một luồng khí tức âm lãnh chưa từng tiêu tan được phát ra từ đây.
Bên trong đại điện ánh sáng lờ mờ, trống rỗng, cô quạnh.
Một nam tử mày kiếm* mặc áo đen viền vàng, khoanh chân ngồi ở trung tâm, quanh thân hắn tản ta hắc quang cuồn cuộn, ngưng tụ thành một đóa hoa lửa màu đen cao chừng một trượng, bao phủ cả người hắn.
*Mày kiếm: Lông mày sắc bén giống như kiếm (có thể gọi là lông hình kiếm..=]])
Lúc này, trên cổ tay của nam tử mày kiếm có một cái vòng tỏa ra ánh sáng màu đen nhàn nhạt, bên trong ánh sáng màu đen đó có một chuỗi phù văn nhỏ hiện lên, nhanh chóng ngưng tụ thành một trận pháp nhỏ hình tròn.
Trận pháp lóe lên, một ngọc giản màu đen lớn bằng bàn tay hiện ra.
Nam tử mày kiếm liền mở mắt, lặng lẽ cầm ngọc giản màu đen lên đặt lên trán.
Sau một khắc, lông mày hắn nhíu lại, hắc quang trên người tiêu tán đi, hắn lập tức đứng dậy, vội vàng bước ra bên ngoài.
Cùng lúc đó, một đại điện trên ngọn núi bên cạnh bỗng nhiên mở ra, một nho sinh trung niên có râu đen dài sắc mặt nghiêm trọng bước ra, trong tay cũng cầm một ngọc giản màu đen.
Đỉnh núi số một có mây mù lượn quanh, gió lạnh thét gào, quanh năm bị bao phủ bởi một tầng băng tuyết.
Bên trong khoảng không gian bát ngát bị tuyết bao phú có một cung điện màu đen hùng vĩ, lộ ra rất bắt mắt.
Cả cung điện được làm bằng một loại Tinh Thạch đen kịt như bầu trời đêm, tổng cộng chia làm ba tầng, nhỏ dần từ dưới lên trên.
Tầng thứ ba của cung điện có một vật hình cầu chuyển động chậm rãi, luôn luôn tản ra một hào quang tối tăm, dường như bên trong là một ngọn hắc diễm* không ngừng cháy lên làm cho cả tòa cung điện càng thêm thần bí.
*Hắc diễm: Hắc = đen, diễm = lửa, là loại lửa màu đen, có thể gọi là hắc viêm cũng được.
Trong đại sảnh tầng một của cung điện, hai bên có hai mươi mấy chỗ ngồi rộng rãi đều được ngồi đầy đủ, chỉ có mỗi chỗ trống ở chính giữa vẫn trống rỗng, không có ai cả.
Những người có tư cách ngồi ở đây chỉ có thể là trưởng môn, phó trưởng môn, các Phong chủ và các đại trưởng lão thôi.
Ba người Cốt Hổ, Ninh Bình, Kim Tiểu Thoa ngày đó từng gặp mặt đám người Thạch Mục không ngờ cũng xuất hiện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền